SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN NĂM A (Mt 11,25-30)

LỜI CHÚA:

25 Vào lúc ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.

27 “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.

28 “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

 

BÀI 1: CON NGỢI KHEN CHA

 

Suy Niệm

Khi thi hành sứ vụ, Đức Giêsu nhận ra một điều lạ.

Những người khôn ngoan học thức thường khó đón nhận Tin Mừng,

còn những người đơn sơ, bé mọn lại dễ mở lòng hơn.

Khôn ngoan theo kiểu trần gian làm người ta dễ tự hào, tự mãn.

Học thức, hiểu biết về Kinh Thánh có khi làm người ta khép lại.

Đức Giêsu thấy mình khó chạm được vào trái tim

của những vị kinh sư hay các ông Pharisêu khả kính.

Có biết bao định kiến như thành lũy vây bọc tầm nhìn của họ.

Nhưng Ngài lại thấy dễ rao giảng về Nước Trời

cho đám đông những người ít học bình dân.

Lòng họ như thửa đất đã được cầy bừa, chờ gieo hạt giống.

 

Đức Giêsu thấy hiện tượng trên đây nằm trong ý định của Cha.

Tâm tình ngợi khen Cha bật ra trên môi Ngài cách hồn nhiên.

“Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha” (Mt 11,26).

Qua Con, Cha muốn mặc khải về chính mình cho mọi người,

nhưng Cha vẫn tôn trọng tự do đón nhận của từng người.

Khi rao giảng, Đức Giêsu cũng có thái độ như Cha.

Có khi Ngài đành chịu thua trước người cứng cỏi chai đá.

Có khi sướng vui trước một trái tim rộng mở đón chờ.

 

Đức Giêsu ý thức về sự cao cả và vai trò của mình.

Ngài biết Cha đã giao phó cho Ngài mọi sự trên trời dưới đất.

Ngài cũng biết mình là Người Con của Cha,

Người Con duy nhất biết rõ Cha vì luôn ở trong cung lòng Cha,

vì thế cũng là Đấng duy nhất có thể mặc khải về Cha trọn vẹn.

Như thế cả Cha và Con đều là Đấng mặc khải (Mt 11,25.27).

Cha biết rõ Con và mặc khải về Con cho người biết mở lòng.

Cả người khôn ngoan thông thái cũng có thể mở lòng

nếu họ biết khiêm tốn vượt qua những rào cản của thành kiến.

Con biết rõ Cha và mặc khải về Cha cho người biết mở lòng.

Cả những người quê mùa, ít học cũng có thể nắm bắt được

những chân lý cao siêu vượt quá tầm hiểu biết của trí tuệ.

Cha và Con mặc khải về nhau hơn là mặc khải về mình.

Ai đón nhận những mặc khải đó

sẽ được đưa vào thế giới thầm kín nhưng rộng mở của Cha và Con.

Ngay từ trần gian này, người ấy được biết Cha và biết Con

trong mầu nhiệm khôn dò của Thiên Chúa.

 

Thiên Chúa có một thế giới riêng tư, nhưng lại không khép kín.

Thế giới ấy luôn có những cánh cửa mở ra về phía con người.

Ba Ngôi hạnh phúc viên mãn khi sống cho nhau,

nhưng cũng muốn chia sẻ hạnh phúc ấy cho loài người thụ tạo.

Ba Ngôi muốn nhân loại có tương quan thiết thân với từng Ngôi.

Vào thiên đàng là đi vào thế giới hạnh phúc của Thiên Chúa.

Người ta bắt đầu vào thiên đàng ngay từ trần gian này

khi đến thông hiệp với Người Con là Chúa Giêsu.

 

Hôm nay Chúa Giêsu mời những ai nặng gánh đến với Ngài,

bất cứ gánh nặng nào mà sức ta không sao mang nổi.

Ngài đổi gánh nặng ấy bằng gánh nhẹ nhàng của Ngài.

Gánh nhẹ vì Ngài đã điều chỉnh cho vừa vai ta,

vì Ngài cùng gánh với ta trên đường,

vì ta hiểu được ý nghĩa của điều mình đang vác.

Ách êm vì ta học được cách mang ách của Ngài,

đón nhận mọi nghịch cảnh với trái tim hiền hậu, khiêm nhu.

Hãy đến với Giêsu, không chỉ để nhận được mặc khải trên cao,

mà còn để được Ngài an ủi vỗ về, dạy dỗ và cho ta bình an.

 

Cầu Nguyện

Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng,

chẳng có chuyện gì xảy ra mà Chúa không cho phép.

Cả những chuyện xấu xa tồi tệ mà con người làm cho nhau.

Cả sự dữ đang hoành hành do Xatan gây ra trên mặt đất.

Nhiều khi chúng con không hiểu được

tại sao Chúa lại cho phép xảy ra những chuyện như thế.  

Nhưng chúng con tin rằng, đối với ai yêu mến Chúa,

mọi sự đều đem lại điều tốt cho họ.

 

Chúng con tin rằng những gì Chúa cho phép xảy ra

đều vì yêu thương chúng con

và vì ích lợi cho cuộc sống vĩnh hằng của chúng con.

Chúa đau đớn khi phải dùng roi mà sửa dạy

như người cha sửa dạy con mình để mong con nên người.

Xin cho chúng con nhận ra điều Chúa muốn nhắc nhở,

để cải hóa bản thân và điều chỉnh đời mình cho hợp với ý Chúa.

 

Lạy Thiên Chúa là Cha đầy lòng nhân ái,

trên đường về quê trời,

Chúa muốn chúng con trải qua những thử thách cam go,

như bệnh tật, khổ đau và cái chết,

để chúng con nên cứng cáp và trưởng thành.

Xin cho chúng con đừng nổi loạn trước thử thách,

nhưng biết nhìn lên Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thánh giá,

để nhẫn nại và giữ vững niềm hy vọng,

kể cả khi thấy Thiên Chúa vắng bóng, thinh lặng hay khoanh tay.

 

Ước gì dịch bệnh làm chúng con ý thức sự bất lực của mình,

để tha thiết cầu xin và tín thác vào tình yêu Chúa.

Ước gì khi Chúa cho chúng con được chữa lành,

chúng con lại thấy sự sống của Chúa chiến thắng vinh quang.

 

BÀI 2: CHA MẶC KHẢI

 

Suy Niệm

Bài Tin Mừng hôm nay là một lời nguyện tự phát của Đức Giêsu,
một lời tạ ơn, một lời ngợi khen của Con dâng lên Cha. 
Đức Giêsu gọi Thiên Chúa bằng từ Abba thân thương gần gũi, 
nhưng Thiên Chúa ấy cũng là Đấng siêu việt ngàn trùng, 
Đấng quyền uy tối thượng, Chúa Tể cả trời đất (c. 25). 
Đức Giêsu ca ngợi Cha vì hành vi mặc khải của Cha cho con người. 
Cha muốn cứu độ nhân loại qua Con của Cha là Đức Giêsu,
và Cha muốn vén mở kế hoạch đó cho con người biết. 
Có những người đã thành tâm đón nhận,

và có những người cố ý từ chối. 
Nhưng tất cả đều không nằm ngoài chương trình của Cha (c. 26). 

 

“Cha đã giấu các điều này trước người khôn ngoan thông thái.”
Kiểu nói trên của Đức Giêsu có thể khó hiểu đối với ta ngày nay.
Thật ra, chẳng phải Thiên Chúa ghét bỏ hay phân biệt đối xử,
vì Ngài muốn cho mọi người được cứu độ (1 Tm 2, 4).
Chẳng phải Cha ghét người khôn ngoan và cổ võ sự ngu dốt.
Cha cũng không che giấu mầu nhiệm Nước Trời trước một ai.
Nhưng ai tự hào, tự mãn với hiểu biết khôn ngoan của mình,
và khép lại trước những gì vượt quá hiểu biết nông cạn của họ,
người ấy sẽ khó đón nhận được mặc khải của Thiên Chúa.
Một số kinh sư và người Pharisêu

giỏi giang về Sách Thánh và truyền thống, 
đã không thể đón nhận được giáo lý mới mẻ của Đức Kitô, 
vì họ quá bám víu vào cái biết cũ mà họ coi là tuyệt đối. 
Nhưng các người bé mọn, ít chữ nghĩa, lại dễ đón nhận hơn. 
Họ hồn nhiên mở ra trước mặc khải qua Đức Giêsu. 
Chính vì thế họ biết được những điều vượt quá sức người. 

 

“Không ai biết rõ Con trừ ra Cha,

và không ai biết rõ Cha trừ ra Con.” 
Đây là một mặc khải lớn của Đức Giêsu trong tư cách là Con. 
Ngài cho thấy giữa Cha và Con

có sự hiểu biết nhau cách độc nhất vô nhị. 
Sự hiểu biết nhau thân tình và sâu xa này 
như thể tạo ra một thế giới riêng giữa Cha và Con. 
Muốn biết Cha phải nhờ Con,

Đấng duy nhất có đủ thẩm quyền mặc khải (Ga 1,18). 
Hơn nữa, muốn biết Con cũng phải nhờ Cha. 
Nhờ Cha, Phêrô mới biết Đức Giêsu là ai (Mt 16, 17). 
Nói chung Cha và Con làm nên một thế giới riêng tư,
nhưng thế giới ấy lại không khép kín,

mà mở ra để mời con người vào.
Cha và Con đều muốn mặc khải thế giới ấy cho con người. 
Cha đưa ta gặp Con, Con đưa ta gặp Cha. 
Chỉ cần gặp Con hay Cha

là có thể bước vào thế giới đó, để gặp cả Cha và Con. 


Chị Edith Stein là một phụ nữ Do thái thông thái. 
Chị đậu tiến sĩ triết học với hạng tối danh dự tại Đức. 
và là người cộng tác với Husserl, ông tổ của Hiện tượng luận. 
Việc tìm kiếm Chân Lý đã dẫn chị đến với đạo Công giáo. 
Chị đi tu Dòng Kín Cát Minh, nhận tên là Bênêđícta Thánh giá

Chị đã bị giết tại trại giam của Đức quốc xã. 
Năm 1998 chị được Đức Gioan Phaolô II phong thánh. 
Sự thông thái khiêm tốn đã giúp Chị gặp được Nước Trời. 

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, 
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói, 
dễ thấy Chúa hiện diện 
và hoạt động trong đời con. 
Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, 
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi, 
khép kín và nghi ngờ. 
Xin dạy con sự hiền hậu 
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân. 
Xin dạy con sự khiêm nhu 
để con dám buông đời con cho Chúa. 
Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm, 
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài, 
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.