Con người “nhân vô thập toàn”, ai cũng có lỗi. Con người lại không sống một mình mà sống liên đới với nhau như các chi thể trong một thân thể. Lỗi làm cho con người xấu đi. Thế nên, mọi người có trách nhiệm phải sửa lỗi cho nhau để mỗi người và cộng đoàn trở nên tốt đẹp hơn. Vậy sửa lỗi thế nào?
- SỬA LỖI ĐỔI ĐỜI ĐẸP ĐẼ. Ngày nay người ta sẵn sàng bỏ nhiều tiền để sửa sắc đẹp, chỉnh chỗ này, sửa chỗ kia cho đẹp đẽ hơn. Cũng vậy, lỗi lầm làm đời người xấu đi thì cần được sửa chữa để đời đẹp hơn: bớt xấu tính xấu nết, xấu bụng, xấu mặt. Có thể nói sửa lỗi là giúp làm đẹp chứ không phải bêu xấu người khác. Thực tế, khi thấy người khác có hạt cơm dính ở cằm, ta nhỏ nhẹ nói cho họ biết để bỏ đi. Đó là để làm đẹp, chứ không phải để cho người ta xấu hổ.
- CHINH PHỤC CHỨ KHÔNG LÀM NHỤC. Nếu mục đích của sửa lỗi là để làm đẹp, thì động lực của sửa lỗi là vì yêu thương chứ không gây tổn thương. Vì yêu thương người nên mình sửa lỗi để họ được tốt đẹp hơn. Chúa Giêsu nói sửa lỗi để“chinh phục người anh em”, chứ phải để làm nhục, hạ gục người ta. Nên sửa lỗi cần riêng tư tế nhị “một mình anh với nó mà thôi”. Trong đời, nếu thật sự yêu thương một người, khi họ có khuyết điểm, ta đâu muốn đem chuyện xấu của họ rêu rao cho cả làng, cả nước biết, ngược lại ta muốn giữ kín vì không muốn làm người mình yêu thương bị tổn thương.
Người đời thích làm đẹp mặt mũi hình dáng, còn Chúa lại muốn làm đẹp tấm lòng: lòng mềm mại hoán cải sửa đổi lỗi lầm. Có những lỗi lầm, nết xấu vô cùng khó sửa, thì đừng quên cầu nguyện: cầu nguyện cho người có lỗi, cầu nguyện cùng người có lỗi. Bởi vì, con người góp lời sửa lỗi, còn Chúa mới biến đổi được một trái tim, một cuộc đời. Amen.
Lm. Đaminh Nguyễn Xuân Trường