Suy Niệm Phúc Âm Chúa Nhật 13 Thường Niên Năm A (Mt 10,37-42)

LỜI CHÚA:

37 “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy.38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy.39 Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.

40 “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

41 “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

42 “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

 

BÀI 1: YÊU THẦY HƠN

 

Suy Niệm

Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần trước (Mt 10,32),

Thầy Giêsu đòi các môn đệ tuyên bố nhận Thầy trước mặt người đời.

Trong bài Tin Mừng tuần này, Thầy Giêsu đòi các môn đệ yêu.

Phải yêu Thầy hơn yêu cha mẹ hay con cái, và hơn cả chính mạng sống.

 

Luật Môsê từ xưa đã coi thảo kính cha mẹ là điều răn quan trọng.

Người Việtcũng đề cao chữ Hiếu: Nhân sinh bách hạnh hiếu vi tiên.

Vậy mà Thầy Giêsu đòi môn đệ của mình phải yêu Thầy hơn yêu cha mẹ.

Thầy còn đòi họ phải liều mất mạng sống mình vì Thầy (Mt 10,39).

Mạng sống con người được coi là điều rất quý giá,

khiến người ta làm mọi cách để duy trì sự sống của mình ở đời này.

Nhưng Đức Giêsu lại đòi môn đệ coi trọng Thầy hơn cả mạng sống.

Ngoài Thầy Giêsu, có vị thầy nào dám đưa ra đòi hỏi như thế không?

Thầy Giêsu nghĩ mình là ai mà dám đòi hỏi như vậy?

 

Thật ra Thầy không bảo môn đệ đừng yêu cha mẹ hay mạng sống.

Thầy chỉ đòi các môn đệ đừng yêu người ruột thịt hơn Thầy,

đừng yêu mạng sống hay danh dự của mình hơn Thầy.

Như thế là phải đặt Thầy lên trên mọi giá trị cao quý khác,

Phải dám hy sinh những giá trị này cho một Giá trị cao quý hơn.

Yêu Thầy hơn mọi sự, mọi người: đó là điều răn mới của Tân Ước,

ngoài điều răn mới là yêu nhau như Thầy đã yêu (Ga 13,34).

 

Theo Cựu Ước, yêu cũng là thái độ ta phải có đối với Thiên Chúa.

Yêu Thiên Chúa với với tất cả trái tim, với tất cả con người mình,

đó là điều răn quan trọng nhất trong mọi điều răn (Mt 22, 35-38)

Khi Con Thiên Chúa làm người ở đời,

Ngài cũng đòi chúng ta yêu Ngài như yêu Thiên Chúa.

Mọi sự khác chỉ là thụ tạo, so với Đức Kitô là Đấng Tạo Hóa.

Chỉ ai yêu Ngài trên mọi sự, mới xứng với Thầy (Mt 10,37-38).

 

Nhưng yêu Đức Giêsu trên mọi sự đòi ta phải trả giá,

vì yêu Ngài như thế đòi ta phải từ bỏ những thụ tạo ta mến yêu.

Đời sống hàng ngày cho ta nhiều cơ hội để lựa chọn,

để qua đó ta thấy ta yêu ai hơn.

Nếu yêu Đức Kitô hơn, hẳn ta sẽ có chọn lựa khác…

Yêu hơn đòi ta vác thập giá mỗi ngày, nghĩa là từ bỏ mình luôn luôn.

Không phải vác thập giá của Chúa hay của người khác,

nhưng vác thập giá của chính mình với những nét gãy rất riêng tư.                         

Yêu hơn đòi ta liều mất mạng sống mình vì Thầy mỗi ngày,

để rồi lại thấy mình đầy sức sống thần linh ngay trong hiện tại.

 

Đức Giêsu đã làm điều Ngài dạy,

khi Ngài luôn đặt Thiên Chúa Cha lên trên cha mẹ trần thế của mình.

Ngài đã ở lại Đền thờ là Nhà của Cha trong ba ngày,

mặc cho cha mẹ phải nhọc nhằn, khổ đau tìm kiếm (Lc 2,41-50).

Ngài đã không lập gia đình để hoàn thành sứ mạng Cha trao.

Ngài đã để người mẹ ở nhà, để lên đường rao giảng theo lời Cha gọi.

Và ngài đã vác thập giá của mình, hiến mạng vì vâng phục ý Cha.

Đức Giêsu đã yêu Cha hơn yêu bản thân và mạng sống.

Chính vì thế Ngài đã tìm thấy mình trong vinh quang phục sinh.  

 

Yêu Thầy Giêsu hơn mọi sự: đó là điều răn mới, đòi hỏi từ bỏ.

Điều răn này làm tôi trở nên kitô hữu, xứng danh môn đệ của Đức Kitô.

Nhưng, một lần nữa, Đức Giêsu đã làm trước khi dạy :

Ngài đã từ bỏ mình vì tôi, đã vác thập giá, đã mất mạng sống mình vì tôi.

Đấng cao cả đã muốn sống cho xứng với tôi tầm thường,

nên tôi được mời gọi sống cho xứng với tình yêu cao cả.

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa, con cám ơn Chúa

về tất cả những điều Chúa đòi hỏi nơi con trong suốt cuộc đời.

Chúc tụng Chúa về thời đại con đang sống.

Chúc tụng Chúa về những giờ phút sướng vui

và những ngày tủi thân buồn bã.

Chúc tụng Chúa về cả những gì

Chúa đã không cho con được hưởng.

 

Lạy Chúa, xin đừng sa thải

người tôi tớ bất xứng và lười biếng của Chúa đây.

Ôi lạy Chúa khôn ngoan, nhân hậu và yêu thương,

xin đừng đuổi con xa Chúa.

Xin giữ con để con luôn phụng sự Chúa trong suốt đời con.

Xin giữ con để con phục vụ bất cứ điều gì Chúa muốn.

Dù khi mỏi mệt, dù khi chán chường,

con xin Chúa vẫn luôn kiên nhẫn,

để không bao giờ mỏi mệt về con,

và giữ con luôn luôn phụng sự Chúa.

 

Xin Chúa đến giúp con,

ban cho con ơn bắt đầu và lại bắt đầu,

cho con biết cậy trông

cả những khi cùng đường tuyệt vọng,

cho con tin chắc rằng Chúa sẽ thắng,

một chiến thắng huy hoàng nơi con.

(Karl Rahner)

 

BÀI 2: KHÔNG XỨNG VỚI THẦY

Suy Niệm

Văn Cao là một nhạc sĩ có tài với bản Tiến Quân Ca bất hủ. 
Nhưng ông cũng là một thi sĩ ít được ai biết đến. 
Ông có làm một bài thơ ngắn Không Đề như sau: 
“Con thuyền đi qua 
để lại sóng. 
Đoàn tàu đi qua 
để lại tiếng. 
Đoàn người đi qua 
để lại bóng. 
Tôi không đi qua tôi 
để lại gì ?” 
Ông muốn để lại chút gì cho đời. 
Và ông hiểu rằng mình không thể để lại gì,

nếu không vượt qua chính mình. 
Cái tôi và tất cả những gì thuộc về nó,

đều là đối tượng phải vượt qua. 
Vượt qua cái tôi không làm tôi mất nó,

nhưng lại được một cái tôi viên mãn. 
Phải chăng đó là điều Văn Cao,

một Kitô hữu ẩn danh đến lúc chết, 
muốn gửi gấm qua những vần thơ này ?
Có những giá trị hầu như được mọi người nhìn nhận. 
Có những giá trị thiêng liêng như cha mẹ, con cái. 
Xã hội Do thái đề cao thái độ hiếu thảo với cha mẹ. 
Đức Giêsu đã phê phán thái độ bất hiếu (Mt 15, 3-6). 
Mạng sống của con người cũng là một giá trị cao quý. 
Đụng đến mạng người là xúc phạm đến chính Thiên Chúa, 
như ta thấy trong chuyện Cain giết em là Aben (St 4, 9-10). 
Trước những giá trị thiêng liêng như thế, ta cần trân trọng. 
Yêu cha mẹ, yêu con trai, con gái, là những điều hợp đạo lý. 
Giữ gìn mạng sống của mình là điều phải làm. 
Tuy nhiên, Đức Giêsu đã đưa ra một đòi hỏi mới. 
Các môn đệ phải yêu cha mẹ, con cái và mạng sống mình,  
nhưng họ không được yêu những giá trị này hơn Ngài. 
Ngài không muốn họ đặt Ngài ở dưới những giá trị đó. 
Ngài đòi họ coi Ngài là Giá Trị hơn hẳn, Giá Trị viết hoa. 
Khi cần chọn lựa giữa các giá trị,
họ phải ưu tiên chọn Ngài. 

Cụm từ “không xứng với Thầy” được nhắc ba lần (cc. 37-38). 
Chỉ ai dám yêu Thầy hơn người thân yêu,

dám vác thập giá mình mà theo Thầy, 
người ấy mới xứng với Thầy. 
Chỉ ai dám mất mạng sống của mình vì Thầy ở đời này, 
người ấy mới lấy lại được sự sống tròn đầy ở đời sau (c. 39).
Đức Kitô là ai mà đòi chúng ta phải đặt Ngài lên trên các thụ tạo như vậy,
nếu Ngài không phải là hiện thân của chính Thiên Chúa? 
Đừng quên chính Ngài đã mất mạng sống mình vì tôi trước. 
Chỉ khi tôi đi qua tôi,
nhờ đặt tôi và mọi sự thuộc về tôi dưới Đức Kitô,
tôi mới có gì để lại cho đời, tôi mới giữ lại được mọi giá trị khác.
Xin làm được điều thánh Biển Đức dạy: 
“Phải tuyệt đối không coi gì trọng hơn Đức Kitô.”

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con thấy Chúa thật lớn lao,
 
để đối với con, mọi sự khác trở thành bé nhỏ.
 
Xin cho con thấy Chúa thật bao la,
 
để cả mặt đất cũng chưa vừa cho con sống.
 
Xin cho con thấy Chúa thật thẳm sâu,
 
để con dễ đón nhận nỗi khổ đau sâu thẳm nhất.
 
Lạy Chúa Giêsu,
 
xin làm cho con thật mạnh mẽ,
 
để không nỗi thất vọng nào
 
còn chạm được tới con.
 
Xin làm cho con thật đầy ắp,
 
để ngay cả một ước muốn nhỏ
 
cũng không còn có chỗ trong con.
 
Xin làm cho con thật lặng lẽ,
 
để con chỉ còn loan báo Chúa mà thôi.
 
Xin Chúa ngự trong con thật sống động,
 
để không phải là con,
 
mà là chính Ngài đang sống. Amen.