SUY NIỆM LỄ ĐỨC MẸ 15/08 (Lc 1, 39-56)
Giáo Hội mừng lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, một mầu nhiệm mang tính cánh chung sâu sắc, nhưng lại chọn bài Tin Mừng kể về một biến cố rất đời thường: cuộc thăm viếng của Mẹ Maria tại miền núi Giuđêa. Sự kết nối tưởng chừng như nghịch lý này lại mở ra một chân trời thần học tuyệt đẹp: Hành trình vinh quang trên Thiên Quốc của Đức Maria được bắt đầu ngay từ chính những bước chân khiêm hạ nơi trần thế.
Từ ngọn núi Giuđêa đến Thiên Quốc
Tin Mừng Luca mở đầu bằng hình ảnh: “Maria chỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi…”. Trong thần học, việc “chỗi dậy” (anistēmi) không chỉ là một hành động vật lý mà còn mang bóng dáng của sự phục sinh, của một sức sống mới được đánh thức bởi Thần Khí. Mẹ mang trong mình Ngôi Lời Nhập Thể, và ân sủng đó không cho phép Mẹ ngồi yên. Sự “vội vã” của Mẹ là sự minh chứng được thúc đẩy của tình yêu (agape).
Việc Mẹ Maria được Thiên Chúa cho hồn xác lên trời không phải là Mẹ không còn thiết tha gì nơi trần gian này. Trái lại, đó là điểm đến mà Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta, mà Mẹ là người đầu tiên đi trên con đường đó. Vùng núi Giuđêa năm xưa Mẹ leo lên để phục vụ người chị họ Elisabeth, chính là bậc thang đầu tiên đưa Mẹ tiến về Ngọn Núi Thánh của Thiên Chúa trong ngày Mông Triệu.
Sự nghịch lý của ân sủng: “Người nâng cao những người phận nhỏ”
Câu nói trọng tâm trong bài ca Magnificat: “Ðấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại: Người nâng cao những người phận nhỏ” chính là chìa khóa để hiểu về Đặc ân Hồn Xác Lên Trời. Theo lẽ thông thường, thế gian luôn yêu chuộng quyền thế, kiêu căng, giàu có và được tôn vinh. Trái lại, đối với Thiên Chúa, Người lại luôn yêu thương những người phận nhỏ, đói khát, khiêm hạ.
Đức Maria tự nhận mình là “nữ tỳ hèn mọn” (đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ). Trong thần học Kinh Thánh, “kẻ nghèo hèn của Thiên Chúa” (Anawim) là những người hoàn toàn trống rỗng chính mình để cậy dựa hoàn toàn vào Chúa. Tín điều Đức Maria Hồn Xác Lên Trời chính là minh chứng vĩ đại nhất của lịch sử cứu độ cho lời hứa ấy. Thiên Chúa không chỉ nâng cao tâm hồn Mẹ, mà Ngài nâng cao cả thân xác Mẹ. Thân xác đã từng chịu sự mỏi mệt trên đường lên núi, thân xác đã cưu mang Đấng Cứu Thế, và thân xác đã đứng vững dưới chân thập giá, thân xác ấy không thể chịu sự hư nát của nấm mồ. Sự khiêm hạ tột cùng ở đời này đã dọn chỗ cho vinh quang tột đỉnh ở đời sau.
Magnificat: Bài ca Mông Triệu của toàn thể Giáo Hội
Khi Elisabeth thốt lên: “Phúc cho Bà là kẻ đã tin”, bà đã tóm lược toàn bộ cuộc đời Đức Maria. Hồn Xác Lên Trời là phần thưởng của Đức Tin.
Bài ca Magnificat mà Mẹ hát lên không chỉ là lời tạ ơn cá nhân trong khoảnh khắc đó, mà là một bài ca mang tính ngôn sứ cho toàn bộ lịch sử cứu độ. Khi Mẹ hát “Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ”, Mẹ đang tuyên xưng chiến thắng chung cuộc của Thiên Chúa trên tội lỗi và sự chết.
Lời mời gọi từ Mầu Nhiệm Hồn Xác Lên Trời
Chiêm ngắm Mẹ lên trời qua lăng kính của biến cố Thăm Viếng, chúng ta nhận ra rằng: Trời Cao không phải là một nơi chốn xa xôi để chúng ta xa lánh trần thế. Ngược lại, để được “nâng cao”, chúng ta phải học lấy sự “hạ mình” của Mẹ:
+ Mang Chúa đến cho người khác: Vội vã lên đường đến những “vùng núi” của sự nghèo khổ, cô đơn, và cần được giúp đỡ.
+ Trở nên “những người phận nhỏ”: Sống tinh thần phó thác, khiêm hạ trước nhan Thiên Chúa, không bám víu vào sự giàu có hay quyền lực trần gian.
+ Không ngừng vang lên bài ca Magnificat: Luôn biết tạ ơn vì hồng ân cứu độ và tin tưởng vững vàng vào Lòng Thương Xót của Chúa trải qua muôn đời.
Lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời nhắc nhở chúng ta rằng, thân xác con người là đền thờ của Chúa Thánh Thần và mỗi người chúng ta phải có bổn phận trách nhiệm lo cho thân xác của mình mai sau cũng được phục sinh trên thiên đàng. Dù thân phận chúng ta có hèn mọn đến đâu, nếu chúng ta biết mở lòng ra cho ân sủng như Đức Maria, Đấng Toàn Năng cũng sẽ làm cho chúng ta những sự trọng đại trong ngày sau hết.
BTT-CRM