SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT KÍNH MÌNH VÀ MÁU CHÚA KITÔ NĂM A (Ga 6,51-58)

LỜI CHÚA:

51 Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”

52 Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?”53 Đức Giê-su nói với họ: “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình.54 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết,55 vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.56 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy.57 Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy.58 Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

BÀI 1: CHO SỰ SỐNG CỦA THẾ GIAN

Suy Niệm

 Còn gì đẹp bằng việc cả gia đình tham dự Thánh Lễ Chúa nhật!

Còn gì vui bằng việc đi nhà thờ và gặp những người bạn thân!

Mỗi Thánh Lễ là một cuộc gặp gỡ linh thánh với Thiên Chúa,

nơi cả triều thần thiên quốc, cả thế giới người sống và người chết,

gần nhau, nâng đỡ nhau và cầu nguyện cho nhau.

Dự lễ Chúa Nhật đâu chỉ là một luật buộc của Giáo Hội,

mà còn là niềm vui được tặng ban cho người kitô hữu.

Dự lễ Chúa Nhật là để tạ ơn Thiên Chúa.

Bí tích Thánh Thể tự bản chất là bí tích Tạ Ơn.

Chúng ta có bao lý do để nói một lời tạ ơn Thiên Chúa,

vì những gì Ba Ngôi làm cho chúng ta qua các công trình

sáng tạo, cứu chuộc và thánh hóa, đã và đang diễn ra.

Chúng ta luôn có lý do để tạ ơn vì những điều chân thiện mỹ

vẫn tồn tại nơi mọi sự, mọi người, bất chấp những bóng tối.

Dự lễ Chúa Nhật là nhân danh muôn loài ca ngợi Chúa Cha,

nhờ Chúa Kitô, và trong sự hiệp thông với Chúa Thánh Thần.

Dự lễ Chúa Nhật là dự một bữa tiệc, lòng vui như mở hội,

vì đại tiệc này do chính Chúa Kitô khoản đãi.

Ngài mời từng người: “Tất cả hãy đến mà dự tiệc của Tôi!”

Ngài nuôi ta bằng Lời ban sự sống, qua việc nghe các Bài Đọc.

Ngài còn nuôi ta bằng Mình và Máu của Ngài, qua việc rước lễ.

Trong bữa Tiệc Vượt Qua, ngay trong đêm bị bắt ở Vườn Dầu,

Đức Giêsu đã cầm lấy bánh, bẻ ra, trao đi và nói một câu bất ngờ:

“Các con hãy cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy.”

Ngài lại trao cho các môn đệ chén rượu nho và nói:

“Các con hãy cầm lấy mà uống, đây là chén Máu Thầy.”

Chúng ta tin bánh đã trở nên Mình, rượu trở nên Máu Chúa.

Đức Giêsu mời chúng ta ăn uống Mình và Máu Ngài

dưới dạng bánh và rượu đã được biến đổi cách mầu nhiệm

nhờ lời của Ngài và nhờ quyền năng Thánh Thần.

Dự lễ Chúa nhật là thông hiệp vào hy lễ trên núi Sọ.

Đức Giêsu đã không chỉ nói:

Đây là Mình Thầy, đây là Máu Thầy,

mà nói: “Đây là Mình Thầy bị trao nộp vì anh em,

Đây là Máu Thầy đổ ra vì anh em.”

Như thế Ngài đã nói đến cái chết sắp đến của Ngài.

Rước Mình và Máu Thầy là mở lòng đón lấy

Đấng đã hy sinh mạng sống để cứu chuộc thế gian,

để rồi có sức hy sinh đời mình cho người khác.

Đức Kitô đã đổ máu mình trên thập giá duy chỉ một lần,

nhưng hy lễ ấy lại thành hiện thực trong từng Thánh Lễ.

Từ đó ơn cứu độ tuôn trào trên thế giới, trên từng người.

Hãy tham dự Thánh Lễ một cách sốt sắng.

Vì bí tích Thánh Thể là hy lễ của Chúa Kitô,

nên khi dự lễ, ta hãy đem theo đời mình làm lễ vật,

với muôn khổ đau, để kết hợp với hy lễ của Đức Kitô.

Như những hạt lúa bị xay, bị nướng thành bánh,

như những trái nho bị ép để làm thành rượu nho,

chúng ta cũng dâng lên những từ bỏ làm cái tôi mình nhỏ lại,

bị nghiền nát, bị tan biến, để làm người khác lớn lên.

Khi rước lấy Đấng ban sự sống, Đấng là sự sống,

chúng ta được ở lại trong Ngài và sống nhờ Ngài (Ga 6,56-57).

Xin cho chúng ta đi hết cuộc đời lữ thứ trần gian

nhờ tâm linh được dưỡng nuôi bằng lương thực thiên quốc.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa,

Chúa là thức ăn, thức uống của con.

Càng ăn, con càng đói;

Càng uống con càng khát;

Càng sở hữu, con lại càng ước ao.

 

Chúa ngọt ngào trong cổ họng con,

Hơn cả tầng mật ong,

Vượt quá mọi thứ ngọt ngào khác trên đời.

 

Lúc nào con cũng thấy đói khát và ước ao,

Vì con không sao múc cạn được Chúa.

 

Ngài nghiền nát con hay con nghiền nát Ngài?

Con chẳng rõ; vì ở thẳm sâu lòng con,

Con cảm thấy cả hai.

 

Chúa đòi con nên một với Ngài,

Đòi hỏi đó làm con đau đớn,

Vì con không muốn từ bỏ

Những thói quen của con

Để ngủ yên trong tay Chúa.

 

Con chỉ biết tạ ơn Chúa,

Ca ngợi và tôn vinh Chúa,

Bởi đó là sự sống đời đời cho con.

 (Ruy Broeck)

 

BÀI 2: KẺ ĂN TÔI SẼ SỐNG NHỜ TÔI

Suy Niệm

 “Lúc đó tôi biết thế nào tôi cũng chết
nhưng tôi muốn con tôi được sống.”
Ðó là lời của bà Susanna sau khi được cứu
trong trận động đất ở Ácmêni vào tháng 12-1987.
Trong số hàng ngàn người bị vùi lấp dưới đống gạch,
có hai mẹ con bà Susanna may mắn còn sống sót.
Cô con gái bốn tuổi đòi uống nước.
Tìm đâu ra nước khi hai mẹ con không có lối ra?
Tình mẫu tử đã gợi lên cho bà một ý nghĩ táo bạo,
đó là rạch ngón tay mình chảy máu để cho con mút.
Ðứa bé đã đỡ khát nhờ máu người mẹ.
Nó đã sống cho đến khi cả hai mẹ con được cứu.
Câu chuyện trên giúp ta hiều phần nào bí tích Thánh Thể.
Ðức Giêsu đã chết để chúng ta được sống.
Ngài chấp nhận chịu đổ máu qua cái chết thập giá,
và Ngài muốn máu Ngài trở nên thức uống cho chúng ta.

Trong các nhà thờ, vào dịp lễ Giáng sinh,
thường có những người ngoài Công giáo đến dự lễ.
Cũng có ít người tò mò lên “ăn bánh thánh”.
Họ ngạc nhiên vì tấm bánh mỏng manh, nhạt nhẽo.
Nhưng họ sẽ ngạc nhiên hơn nhiều nếu chúng ta bảo họ:
“Ăn tấm bánh đó là ăn thịt Chúa,
uống chén rượu đó là uống máu Chúa”.
Thật là kinh khủng, làm sao có chuyện như vậy?
Ðây là mầu nhiệm đức tin, không dễ giải thích.
Tất cả bắt đầu từ ước muốn lạ lùng của Ðức Giêsu.
Ngài muốn nuôi nhân loại bằng chính con người Ngài.
Ngài muốn trở thành đồ ăn thức uống cho nhân loại:
“Các con hãy cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy.
Các con hãy cầm lấy mà uống, đây là Máu Thầy”.
Mình và Máu tượng trưng toàn thể con người Ðức Giêsu.
Nên khi rước lễ, ta không chỉ rước thịt mình Ngài,
mà rước lấy cả con người Ngài dưới dạng tấm bánh.

Rước lễ là gắn bó với một ngôi vị thần linh:
“Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi thì ở lại trong tôi
và tôi ở lại trong người ấy” (c.56).
Rước lễ không phải là đón nhận một xác chết,
nhưng là gặp gỡ Ðức Giêsu đã chết và nay đã phục sinh.
“Như tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào,
kẻ ăn tôi cũng sẽ sống nhờ tôi như vậy” (c.57).
Rước lễ là đón lấy sự sống từ Ðấng đang sống,
cũng là sự sống duy nhất bắt nguồn từ Chúa Cha.
Hôm nay, Chúa Giêsu phục sinh có một lối hiện diện mới.
Ngài không hiện diện dưới dạng một con người,
nhưng dưới dạng đồ ăn, đồ uống, để ta hưởng dùng.
Như thế cả vật chất bất động cũng được nâng lên,
cả lao công của con người cũng được thánh hiến.
Vật chất trở thành biểu tượng cho sự hiện diện thần linh.
Vật chất có chỗ trong thế giới của Thiên Chúa.

Ước gì thế giới vật chất ở quanh ta
cũng nên thánh, nhờ được chia sẻ trong yêu thương.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, 
có một ngọn đèn dầu gần Nhà Tạm, 
ngọn đèn đỏ mời con dừng bước chân, 
và nhắc con về sự hiện diện của Chúa. 
Con mong sự hiện diện ấy lan tỏa khắp nơi, 
để đâu đâu cũng thấy những ngọn đèn đỏ. 
Nơi xóm nghèo mùa mưa nhớp nháp, 
nơi lớp học tình thương lúc chiều tà, 
nơi những trung tâm phục hồi nhân phẩm, 
nơi bảo sanh viện nâng niu sự sống của trẻ thơ, 
nơi khách sạn năm sao, noi quán bia đầu ngõ, 
nơi các tiệm cho mướn băng video, 
noi tình yêu trong ngần của đôi bạn trẻ… 
Nhưng lạy Chúa, trước hết, 
xin cho đời con là một ngọn đèn, 
xin cho chúng con là những ngọn đèn màu đỏ, 
mời người ta dừng lại, trầm tư, 
và gặp được Chúa. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.