SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN NĂM A (Mt 14,22-33)

LỜI CHÚA:

22 Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.23 Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió.25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ.26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy!”, và sợ hãi la lên.27 Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”28 Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.”29 Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến!” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su.30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!”31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?”32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay.33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!”

 

BÀI 1: NÚI, NƯỚC, GIÓ VÀ SÓNG

 

Suy Niệm

Không rõ lúc nào con thuyền các môn đệ gặp gió ngược.

Có gió thì có sóng, sóng đánh làm thuyền chòng chành.

Thuyền rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Tiến tới bờ bên kia thì không được, mà về cũng không xong,

vì con thuyền đã ra xa bờ nhiều dặm.

Các môn đệ phải tự mình đương đầu với sóng gió.

Tay chèo của họ mệt mỏi giữa đêm khuya.

Không có Thầy Giêsu ở đây, trong khoang thuyền này.

Tại sao Thầy bắt họ phải qua bờ bên kia ngay lập tức?

Tại sao Thầy không hoãn đến sáng mai, vì có gì đâu mà vội?

Bây giờ Thầy đang làm gì một mình ở chỗ hoang vắng đó?

Thầy có biết các môn đệ vì vâng lời Thầy mà gặp rắc rối không?

Có một thứ sóng gió nào đó đang xôn xao trong lòng họ.

 

Thầy Giêsu đến với họ lúc trời còn tối, nên chẳng ai nhận ra.

Ngài đến với họ ngay giữa sóng gió, Ngài đạp lên sóng mà đi.

Các môn đệ thấy bóng người đi trên mặt nước.

Hoảng hốt và sợ hãi, họ tưởng mình thấy ma.

Họ nghĩ chỉ có ma mới đi trên mặt nước được.

Nhưng đây không phải là ma, đây là người Thầy của họ.

“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !”

Vậy mà Phêrô vẫn chưa nhận ra giọng nói và khuôn mặt của Thầy.

Ông muốn đưa ra một trắc nghiệm để kiểm chứng:

“Nếu quả là Ngài, xin truyền cho con đi trên nước để đến với Ngài.”

Nếu ông đi được trên nước thì người kia mới đúng là Thầy Giêsu.

Ông xác tín rằng điều Thầy làm được, Thầy cũng cho trò làm được.

Phêrô tự đặt mình vào một thách đố không dễ dàng.

Thầy Giêsu chấp nhận thách đố này và mời Phêrô: “Hãy đến !”

Thầy đã đi trên sóng nước để đến với ông.

Nay Thầy mời ông đi trên sóng nước để đến với Thầy.

 

Chúng ta cần hình dung lúc Phêrô đặt chân trên mặt nước.

Mặt nước đang có sóng lớn vì gió mạnh.

Ông có ngần ngại khi bước ra khỏi thuyền không?

Ông có dám tin mình sẽ đi được trên nước không?

Phêrô đã làm gì để chiến thắng sự sợ hãi đang đè nặng?

Chúng ta chỉ biết ông đã thắng được chính mình,

đã ra khỏi thuyền, đã đặt chân trên sóng nước và bước đi.

Không rõ người ông trở nên nhẹ hay mặt nước trở nên cứng?

Càng bước đi, ông càng xác tín rằng đúng là Thầy rồi.

Và ông cứ hướng về phía Thầy mà tiến bước.

 

Nhưng ngay cả khi tin Thầy đang ở trước mặt mình,

Phêrô cũng bị chao đảo vì một cơn gió mạnh bất ngờ ập tới.

Ông sợ hãi và chìm xuống, nên ông la to xin Thầy cứu mình.

Thầy Giêsu lập tức đưa bàn tay ra nắm lấy ông.

Thầy trách ông đã nghi ngờ, dù chỉ trong một giây phút.

Nghi ngờ là dấu hiệu của lòng tin còn non yếu.

Lòng tin này dễ lung lay trước những biến động của cuộc đời.

Thật cảm động cảnh Thầy Giêsu nắm tay Phêrô,

đưa ông về thuyền, khi gió chưa ngừng, sóng vẫn đánh.

Nhưng Phêrô yên tâm đi bên Thầy, đạp trên sóng mà đi.

Chỉ khi Thầy trò về thuyền, gió mới lặng.

 

Biết bao kinh nghiệm Phêrô trải qua đêm nay

cũng là kinh nghiệm hôm nay của các kitô hữu.

Kinh nghiệm bị ép phải qua bờ bên kia ngay lập tức,

trong hoàn cảnh trời tối, ngược gió, và không có Thầy gần bên.

Kinh nghiệm hoảng hốt vì Thầy đến mà mình không nhận ra.

Kinh nghiệm hạnh phúc vì đi được trên nước để đến với Thầy,

và kinh nghiệm bị chìm, dù biết Thầy ở ngay trước mặt.

Kinh nghiệm được Thầy dắt về thuyền trong bình an.

Bao nhiêu cung bậc cảm xúc trong từng kinh nghiệm.

Tất cả dẫn đến kinh nghiệm cuối là nhận ra Con Thiên Chúa

đang ở trong cùng thuyền với Hội Thánh hôm nay (Mt 14,33).

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

Sống ở đời chẳng ai thích sóng gió,

nhưng sóng gió lúc nào cũng có trong đời người.

Các môn đệ đầu tiên đã nhiều lần gặp sóng gió ở hồ Galilê.

Sóng gió đến khi Chúa đang ngủ vùi trên thuyền,

khiến môn đệ phải vội vàng đánh thức.

Sóng gió đến khi Chúa không ở trong thuyền,

khiến môn đệ phải chèo chống vất vả.

 

Chúa không tránh cho đời chúng con khỏi mọi sóng gió,

vì Chúa biết sóng gió làm chúng con trưởng thành,

tập vượt qua nỗi sợ hãi bằng lòng tin,

tập vượt qua nỗi lo âu bằng hy vọng.

Chúa để chúng con chiến đấu suốt đêm với gió ngược,

nhưng lại đến với chúng con khi trời gần sáng.

 

Xin cho chúng con yêu quý sự bình an,

nhưng lại không ngỡ ngàng trước sóng gió.

Giữa cơn sóng gió, xin cho chúng con tin rằng

Chúa vẫn hiện diện gần bên chúng con,

và đang đưa con thuyền Giáo Hội về đến bến.

 

BÀI 2: XIN CHO CON ĐI TRÊN MẶT NƯỚC

 

Suy Niệm

Giữa lúc dân chúng định tôn Ðức Giêsu làm Vua, 
sau khi đã được no nê bánh và cá, 
thì Ngài lại giải tán họ, 
và buộc các môn đệ phải chèo thuyền qua bờ bên kia. 
Yên lặng trở lại với nơi hoang vắng. 
Chỉ còn một mình Ðức Giêsu cầu nguyện. 
Ngài chìm sâu trong gặp gỡ Cha, Ðấng sai Ngài. 
Nhưng Ðức Giêsu không quên các môn đệ. 
Ngài biết họ đang vật lộn với sóng gió, một mình. 
Kinh nghiệm cam go này thật cần cho họ. 


Mãi gần sáng, Ngài mới đi trên mặt nước mà đến. 
Các môn đệ tưởng là ma, nên kêu la sợ hãi. 
Ðức Giêsu trấn an họ: “Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ.” 
Tuy còn ngờ vực, Phêrô đã dám liều đề nghị: 
“Nếu quả là Thầy, thì xin cho con 
được đi trên mặt nước mà đến với Thầy.” 
Thật là một lời đề nghị làm ta kinh ngạc. 
Phêrô có thể chỉ cần nói: 
Nếu quả là Thầy, thì xin cho sóng gió yên lặng. 
Nói như thế dễ hơn nhiều, ít nguy hiểm hơn nhiều. 
Nhưng Phêrô đã chấp nhận dấn thân nghiêm túc. 
Nếu không phải là Thầy, thì thật là dại dột. 
Nhưng nếu đúng là Thầy, 
thì ông tin mình cũng đi được trên mặt nước như Thầy. 


Ðức Giêsu chấp nhận đề nghị của Phêrô: “Cứ đến.” 
Thế là Phêrô bước ra, đi trên mặt nước, đến với Ðức Giêsu. 
Thật không thể tưởng tượng nổi, 
phải chăng mặt nước trở nên cứng như đá, 
hay con người có đức tin trở nên nhẹ bổng? 
Phêrô đi được bao xa, ta không rõ, 
nhưng lòng ông thì cứ reo lên sau mỗi bước đi: 
“Ðúng là Thầy rồi!” 
Phải tin thì mới dám xin đi trên mặt nước, 
nhưng phải dám đi trên mặt nước, thì mới tin trọn vẹn. 
Cần ngắm nhìn những bước chân của Phêrô, 
những bước chân của lòng tin mạnh mẽ. 
Nhưng khi gió lồng lên dữ dội, nỗi sợ hãi ùa vào, 
lòng tin bị chao đi với sóng, 
lúc đó Phêrô thấy mình bị hút xuống lòng biển. 
Ông chỉ kịp kêu lên: “Lạy Thầy, xin cứu con.” 
Bàn tay Chúa đưa ra nắm lấy ông và đưa ông về thuyền. 
“Người kém tin, tại sao lại hoài nghi!” 
Hoài nghi và sợ hãi đã làm Phêrô trở nên nặng nề, 
và nhận chìm ông xuống. 


Chúng ta chỉ bắt đầu hiểu tin là gì 
khi phải chịu lênh đênh giữa sóng gió và đêm tối 
chỉ vì Chúa buộc phải ra đi, 
khi dám xin đi trên mặt nước 
dù Chúa chỉ là cái bóng trước mặt. 

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, 
con chẳng dám xin đi trên mặt nước như Phêrô, 
nhưng nhiều khi con cảm thấy 
sống đức tin giữa lòng cuộc đời 
chẳng khác nào đi trên mặt nước. 
Có bao thứ sóng gió đẩy đưa và lôi cuốn. 
Có bao cám dỗ muốn hút con vô vực sâu. 
Cả sự nặng nề của thân xác con 
cũng kéo ghì con xuống. 
Đi trên mặt nước cuộc đời chẳng mấy dễ dàng. 
Nhiều khi con thấy mình bàng hoàng sợ hãi. 
Xin cứu con khi con hầu chìm. 
Xin nắm lấy tay con khi con quỵ ngã. 
Xin nâng đỡ niềm tin yếu ớt của con, 
để con trở nên nhẹ tênh 
mà bước những bước dài hướng về Chúa. Amen. 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

×