Ngày 29 tháng 6 Thứ Hai – Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô, Tông đồ – Lễ Trọng

Bài Ðọc I: Cv 12, 1-11

“Bây giờ tôi biết thật Chúa đã cứu tôi khỏi tay Hêrôđê”.

Bài trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, vua Hêrôđê làm khổ mấy người trong Hội thánh. Ông đã dùng gươm giết Giacôbê anh của Gioan. Ông thấy việc ấy đẹp lòng người Do-thái, nên lại cho bắt cả Phêrô. Bấy giờ là ngày lễ Bánh Không Men. Bắt được người, vua cho tống ngục, giao cho bốn đội binh, mỗi đội bốn người canh giữ, có ý đợi sau lễ Vượt Qua, sẽ điệu người ra cho dân. Phêrô bị giam trong ngục, nhưng Hội thánh vẫn luôn luôn cầu nguyện cùng Chúa cho người. Ðến khi vua Hêrôđê sắp điệu người ra, thì đêm ấy, Phêrô phải mang xiềng xích, nằm ngủ giữa hai tên lính, và có quân canh giữ trước cửa ngục. Bỗng có thiên thần Chúa đứng kề bên, một luồng ánh sáng chiếu giãi vào ngục; thiên thần đập vào cạnh sườn Phêrô, đánh thức người dậy mà rằng: “Hãy chỗi dậy mau”. Xiềng xích liền rơi khỏi tay người. Thiên thần bảo người rằng: “Hãy thắt lưng và mang giày vào”. Người làm y như vậy. Thiên thần lại bảo rằng: “Hãy khoác áo vào mà theo ta”.

Người liền đi ra theo thiên thần, mà chẳng biết việc thiên thần làm có thật chăng, người tưởng như trong giấc mộng. Qua khỏi chặng thứ nhất và chặng thứ hai, thì đến cửa sắt thông ra thành. Cửa ấy tự nhiên mở ra. Thiên thần và Phêrô rảo qua một phố nọ, rồi thiên thần biến đi. Phêrô hoàn hồn và nói rằng: “Bây giờ tôi biết thật Chúa đã sai thiên thần cứu tôi khỏi tay Hêrôđê và khỏi mọi âm mưu của dân Do-thái”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9

Ðáp: Chúa đã cứu tôi khỏi điều lo sợ (c. 5b).

Xướng: 1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc; miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. – Ðáp.

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi điều lo sợ. – Ðáp.

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. – Ðáp.

4) Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai tìm nương tựa ở nơi Người. – Ðáp.

 

Bài Ðọc II: 2 Tm 4, 6-8. 17-18

“Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha”.

Bài trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

Con thân mến, phần cha, cha đã già yếu, giờ ra đi của cha đã gần rồi. Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin. Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha. Và trong ngày đó, Chúa là Ðấng phán xét chí công sẽ trao lại cho cha mũ triều thiên ấy, nhưng không phải cho cha mà thôi, mà còn cho những kẻ yêu mến trông đợi Người xuất hiện. Nhưng có Chúa phù hộ giúp sức cho cha, để nhờ cha, việc giảng đạo nên trọn, và tất cả Dân Ngoại được nghe giảng dạy: và cha đã thoát được khỏi miệng sư tử. Nguyện cho Người được vinh quang muôn đời. Amen.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Mt 16, 18

Alleluia, alleluia! – Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 16, 13-19

“Con là Ðá, Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”.

Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”.

Ðó là lời Chúa.

Pr. Đoàn Đình Chiến


Suy niệm:

Lễ kính hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô là dịp đặc biệt để chúng ta chiêm ngắm khuôn mặt của Hội thánh được xây dựng trên đức tin, tình yêu và sự dấn thân không mệt mỏi vào sứ mạng loan báo Tin mừng. Hai con người rất khác biệt về xuất thân, tính cách và hành trình đến với Chúa nhưng lại gặp nhau ở một điểm chung: lòng tin sắt đá vào Đức Giêsu Kitô và tình yêu trọn vẹn dành cho Hội thánh.

Tin mừng hôm nay thuật lại khoảnh khắc quan trọng trong hành trình của các môn đệ: câu hỏi của Đức Giêsu về chính căn tính của Người: “Người ta nói Con Người là ai?” – một câu hỏi như để mở ra những suy tư mang tính xã hội, dư luận. Các môn đệ liệt kê hàng loạt câu trả lời: Gioan Tẩy Giả, Êlia, Giêrêmia hay một ngôn sứ nào đó. Nhưng rồi Đức Giêsu đi vào trọng tâm với một câu hỏi mang tính cá vị: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”.

Đây là giây phút quyết định. Phêrô, với sự đơn sơ nhưng mạnh mẽ, đã thốt lên: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Lời tuyên xưng ấy không chỉ là một nhận thức lý trí mà là hoa trái của lòng tin được Thiên Chúa Cha mặc khải. Đức Giêsu xác nhận điều đó khi nói: “Không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy nhưng là Cha của Thầy – Đấng ngự trên trời”.

Chính tại điểm này, Phêrô được Đức Giêsu trao cho một sứ mạng đặc biệt: trở thành “tảng đá” để Người xây dựng Hội thánh. Quyền năng cầm buộc và tháo cởi cũng được trao ban cho ông như một biểu tượng của quyền giáo huấn và cai quản trong cộng đoàn đức tin. Từ một ngư phủ giản dị, Phêrô trở thành vị thủ lãnh đầu tiên của Hội thánh, không phải nhờ tài năng, nhưng nhờ lòng tin và tình yêu chân thành dành cho Thầy Giêsu.

Nếu Phêrô đại diện cho nền tảng vững chắc của Hội thánh thì Phaolô lại là hình ảnh của sự năng động truyền giáo. Từ một người từng bắt bớ các Kitô hữu, nhờ cuộc gặp gỡ định mệnh với Đức Kitô Phục Sinh trên đường đi Đamas, ông đã trở nên tông đồ dân ngoại. Cả cuộc đời còn lại, Phaolô hiến trọn cho việc loan báo Tin mừng. Ông không xây dựng Hội thánh bằng quyền bính mà bằng lý lẽ đức tin, bằng ngòi bút và những hành trình truyền giáo không mệt mỏi, bất chấp tù đày, đói khát và bách hại.

Phêrô và Phaolô – một người dẫn dắt, một người truyền giáo; một người được gọi từ bờ hồ, một người được gọi giữa hành trình bắt bớ; cả hai đều được Đức Kitô biến đổi để trở nên trụ cột của Hội thánh. Máu của các ngài đã hòa vào máu của bao vị tử đạo khác để làm trổ sinh Hội thánh trải qua mọi thời đại.

Ngày nay, câu hỏi “còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” vẫn vang vọng trong lòng từng người chúng ta. Đức tin không chỉ là sự đồng thuận với một chân lý mà còn là sự gắn bó sống động với một con người – Đức Giêsu Kitô. Như Phêrô và Phaolô, chúng ta được mời gọi tuyên xưng đức tin ấy không chỉ bằng lời nói mà bằng chính đời sống: khiêm tốn phục vụ, kiên trì rao giảng, can đảm làm chứng và trung thành với Chúa giữa mọi thách đố.

Trong thời đại hôm nay, Hội thánh vẫn cần những Phêrô vững vàng trong đức tin và những Phaolô dấn thân loan báo Tin mừng. Đó không phải là sứ mạng của riêng giáo sĩ hay tu sĩ mà là lời mời gọi gửi đến từng Kitô hữu, trong từng hoàn cảnh sống của mình. Bằng lời cầu nguyện, bằng đời sống chứng tá, bằng những hành động yêu thương cụ thể, mỗi người chúng ta đều có thể trở thành viên đá sống động xây dựng Hội thánh.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con lòng tin mạnh mẽ như thánh Phêrô, lòng nhiệt thành như thánh Phaolô để chúng con không ngừng tuyên xưng Chúa là Đấng Kitô – Con Thiên Chúa hằng sống – và sống trọn sứ mạng truyền giáo trong thế giới hôm nay. Amen.

Nguồn: giaophanphucuong.org