Bao la tình Chúa – Chúa Nhật XX Thường Niên – Năm A

Thiên Chúa là Tình Yêu, Ngài yêu con người bằng tình yêu không biên giới, vượt qua địa lý, rào cản lề luật để ôm ấp, cứu độ và chữa lành toàn thể nhân loại. Thiên Chúa có trái tim của người mẹ, Ngài yêu con người như gà mẹ ấp ủ gà con dưới cánh (x.Mt 23,37). Tình Chúa thật bao la.

 

Bao la tình Chúa

Lời Chúa trong sách ngôn sứ (Is 56, 1. 6-7) mở ra một tầm nhìn cánh chung tuyệt đẹp: Tình Chúa thật bao la, không biên giới, và cũng chẳng giới hạn ơn cứu độ nơi một dân tộc duy nhất nào. Chúa ngỏ lời mời gọi toàn nhân loại: “Hãy giữ luật và thực thi công bình, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới” (Is 56, 1). Tình yêu cứu độ và phổ quát của Thiên Chúa ôm trọn cả “người ngoại bang”, những người vốn bị loại trừ trong trật tự cũ, nay được mời gọi bước lên “núi thánh” và hoan hỉ trong “nhà cầu nguyện” (Is 56, 7). Núi Xi-on không chỉ là một địa danh nơi chốn, mà trở thành biểu tượng của sự hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa, nơi của lễ của mọi dân tộc được dâng lên trong tinh thần yêu mến, tôn thờ.

Khi bàn về tính phổ quát của ơn cứu độ, thánh Xi-ri-nô khẳng định, Thiên Chúa quy tụ mọi dân tộc từ muôn phương về một bàn thờ duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, Đấng hoàn tất mọi hy tế Cựu Ước bằng chính hy tế thập giá của Ngài. Trong Hiến chế Lumen Gentium, số 13 Công đồng Vatican II nhấn mạnh rằng tất cả mọi người đều được kêu gọi tham gia vào dân mới của Thiên Chúa: “Hết mọi dân tộc đều được mời gọi hiệp nhất với dân Chúa… Chúa Ki-tô là Đấng đã mua chuộc tất cả bằng máu của Người”. Đoạn I-sai-a này chính là hình bóng tiên báo về một Giáo Hội công giáo, mở rộng vòng tay ôm lấy toàn thể nhân loại.

 

Tình yêu của Chúa là phổ quát

Khi nói về lịch sử cứu độ, thánh Phao-lô quả quyết: “Thiên Chúa ban ơn và kêu gọi ai, thì Người không hề hối tiếc” (Rm 11, 29). Dù dân Ít-ra-en đã vấp ngã và cứng lòng, giao ước tình yêu của Thiên Chúa dành cho họ vẫn vẹn toàn.

Thiên Chúa mang ơn cứu độ đến cho dân ngoại, để dân ngoại hoán cải trở thành động lực khơi dậy lòng ghen tị thánh thiện để đưa Ít-ra-en trở về. Thánh Phao-lô đúc kết mầu nhiệm tuyệt mỹ ấy bằng một chân lý ngập tràn hồng ân: “Thiên Chúa đã để mọi người phải giam hãm trong sự cứng lòng tin, để Chúa thương xót hết mọi người” (Rm 11, 32). Tất cả đều chìm đắm trong bất xứng, để cuối cùng tất cả đều nhận lấy ơn cứu độ nhưng không từ lòng xót thương hải hà của Thiên Chúa.

 

Tin vào tình yêu Chúa

Trước thử thách tưởng chừng lạnh lùng qua hình ảnh “bánh của con cái” và “chó con” (Mt 15, 26) mà người phụ nữ ngoại giáo gốc Ca-na-an đến tha thiết kêu xin Chúa Giê-su chữa lành cho đứa con gái khốn cực. Bằng tình yêu thương tột cùng của một người mẹ đau khổ, bà đã thốt lên lời khiêm nhường sâu thẳm: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống” (Mt 15, 27).

Thiên Chúa yêu thương và cứu hết mọi người, người đàn bà xứ Ca-na-an hiểu điều đó đã tìm gặp Chúa! Bà ước ao được Chúa Giê-su nhìn đến nhu cầu bà xin cho con gái bà. Bà muốn Thiên Chúa thể hiện lòng nhân lành đối với con bà, lời van xin của bà mới đẹp làm sao: “Lạy Ngài là con Vua Đa-vít, xin thương xót tôi !” (Mt 15, 22) Bà coi Chúa Giêsu là Đấng Mê-si-a.

Bà xin Chúa không trả lời, có phải bà bị miệt thị không? Chắc chắn là thế, nhưng bà cứ xin Chúa phải trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Ít-ra-en” (Mt 15, 24). Câu này thể hiện sự vâng phục của Chúa Giê-su được Cha sai đến cùng dân Ít-ra-en, và mạc khải cho dân biết về lòng trắc ẩn của Thiên Chúa đối với họ. Lời cầu xin của bà xứ Ca-na-an khó được chấp nhận, nhưng bản chất và tình thương của một người mẹ bảo bà cứ xin.

Bà kêu xin với lòng kính trọng: “Lạy Ngài là con Vua Đavít” (Mt 15, 22). Chúa Giê-su không chấp nhận, bà nhờ vả các môn đệ, khiến các ông phải thưa với Chúa Giê-su: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi” (Mt 15, 23). Các ông muốn Chúa nhận lời ngay. Chúa từ chối. Bà sấp mình xuống. Chúa bảo bà, “không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó” (Mt 15, 26) để giải thích lý do tại sao Người không thể nhận lời bà xin. Bà không hề nản lòng. Bà đáp rằng: “vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống” (Mt 15, 27). Lời này đã thuyết phục được Chúa Giê-su, ma quỉ bị trục xuất, con gái bà được giải thoát.

Chúng ta tự hỏi: điều gì đã khiến cho bà dám làm tất cả? Câu trả lời là vì yêu. Với tình mẫu tử, bà không đành lòng ngồi nhìn đứa con mình bị ma quỉ hành hạ, bà đi khắp đó đây tìm thầy chạy thuốc, vượt qua cả những nơi bị xem là cấm kỵ. Yêu con, bà chấp nhận tất cả, không những đến với Chúa Giê-su là người Do thái, lại còn tin Chúa có quyền năng thống trị được ma quỷ, tin Chúa có lòng thương xót sẽ ra tay cứu chữa, tin Chúa có trái tim rộng mở để không phân biệt người ngoại, kẻ đạo. Đáng ngưỡng mộ cho một người mẹ.

Quả thật, lịch sử cứu độ của Thiên Chúa là một tiến trình mở rộng không ngừng của tình yêu. Mọi bức tường ngăn cách bị phá đổ và hết người được mời gọi bước vào bàn tiệc hoan hỉ của tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta được mời gọi dẹp bỏ mọi ranh giới kỳ thị, hẹp hòi hay thành kiến trong đời sống; để ánh sáng và lòng thương xót của Chúa đến cho hết thảy mọi người. Amen.

 

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

×