Sửa Lỗi Cho Nhau

CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN – NĂM A
Tin Mừng: Mt 18,15-20

Anh chị em thân mến,

Trong đời sống con người, có lẽ một trong những điều khó khăn nhất là nói cho người khác biết họ đang sai. Chúng ta dễ nhận ra khuyết điểm của anh chị em, nhưng lại thường ngần ngại khi phải nói sự thật với họ. Chúng ta sợ mất lòng, sợ bị hiểu lầm, sợ tình cảm bị rạn nứt. Vì thế, nhiều khi chúng ta chọn im lặng.

Ngay từ thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã truyền cho dân Người: “Ngươi không được để lòng ghét người anh em, nhưng phải mạnh dạn sửa dạy đồng bào” (Lv 19,17). Như thế, yêu thương không có nghĩa là để mặc người mình yêu tiếp tục bước đi trong sai lầm. Một người cha yêu con không thể làm ngơ khi thấy con mình đi vào con đường nguy hiểm. Một người bạn chân thành không thể chỉ mỉm cười trước một lỗi lầm có thể làm tổn thương chính người bạn của mình. Cũng vậy, người Kitô hữu không thể nói rằng mình yêu thương anh em mà hoàn toàn dửng dưng trước sự sa ngã của họ.

Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Rôma đã cho chúng ta một câu đáng phải suy nghĩ: “Anh em chớ mắc nợ ai ngoài việc phải yêu mến nhau” (Rm 13,8). Và ngài khẳng định: “Lòng yêu thương không làm hại kẻ khác. Vậy yêu thương là chu toàn cả Lề Luật” (Rm 13,10). Tình yêu Kitô giáo không phải là một tình cảm dễ dãi, càng không phải là sự im lặng trước sự dữ. Tình yêu đích thực luôn hướng con người về điều thiện, về sự thật và cuối cùng là về chính Thiên Chúa.

Chính vì thế, Đức Giêsu trong Tin Mừng hôm nay đã trao cho chúng ta một nguyên tắc rất rõ ràng: “Nếu anh em ngươi lỗi phạm, hãy đi sửa dạy nó, riêng ngươi và nó thôi” (Mt 18,15). Người không nói, hãy kể cho người khác biết lỗi của nó. Người không nói, hãy đưa lỗi của nó lên mạng xã hội. Người cũng không nói, hãy làm cho nó xấu hổ trước cộng đoàn. Trái lại, Người mời gọi chúng ta đi đến với chính người anh em.

Đây chính là sự khác biệt rất căn bản giữa sửa lỗi theo Tin Mừng và nói xấu theo tính tự nhiên của con người. Nói về lỗi của người khác khi họ vắng mặt có thể làm tổn thương danh dự của họ, nhưng đến gặp họ trong kín đáo, với lòng bác ái và sự khiêm nhường, lại có thể trở thành một hành vi có thể lợi được người anh em đó.

Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo nhắc nhở chúng ta phải tôn trọng danh dự và tiếng tốt của mỗi người (x. GLHTCG, số 2477-2479). Bởi vậy, không phải mọi điều chúng ta biết đều phải nói ra, không phải mọi sự thật đều được nói cho mọi người, và không phải mọi sự thật đều có thể nói bằng bất cứ cách nào. Sự thật không có tình yêu có thể trở thành một lưỡi gươm, nhưng sự thật được nói trong tình yêu có thể trở thành phương thế chữa lành.

Điều quan trọng hơn nữa là phải hiểu mục đích của việc sửa lỗi. Đức Giêsu không nói rằng chúng ta sửa lỗi để chứng minh mình đúng. Người cũng không bảo chúng ta sửa lỗi để chiến thắng người khác. Mục đích là: “Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã được món lợi là người anh em mình” (Mt 18,15). Đây mới là trung tâm của Tin Mừng: không phải thắng một cuộc tranh luận, nhưng là cứu lấy một người anh em, không phải hạ thấp một con người, nhưng là giúp họ đứng lên, không phải loại trừ, nhưng là phục hồi sự hiệp thông.

Vì thế, trước khi sửa lỗi một người, chúng ta cần sửa lại chính mình. Chúng ta phải tự hỏi: Tôi nói điều này vì yêu thương hay vì tức giận? Tôi muốn giúp người anh em trở nên tốt hơn hay chỉ muốn chứng minh rằng tôi đúng? Tôi đang tìm kiếm sự chữa lành hay đang tìm cơ hội để lên án?

Có khi chúng ta rất nhiệt tình sửa lỗi người khác, nhưng lại không đủ khiêm nhường để nhận ra rằng chính mình cũng là một người cần được sửa lỗi. Người Kitô hữu không đứng trên người anh em để phán xét, chúng ta đứng bên cạnh người anh em, bởi vì tất cả chúng ta đều là những người đang cần lòng thương xót của Thiên Chúa.

Đời sống gia đình và cộng đoàn cũng vậy. Một cộng đoàn không biết sửa lỗi sẽ trở thành cộng đoàn của sự thờ ơ, nhưng một cộng đoàn chỉ biết lên án sẽ trở thành cộng đoàn của sự sợ hãi. Cộng đoàn Kitô hữu phải là nơi con người được nói sự thật mà không bị xúc phạm, được sửa lỗi mà không bị loại trừ, được nhắc nhở nhưng vẫn cảm nhận được mình được yêu thương.

Anh chị em thân mến, sửa lỗi người anh em không phải là đứng trên họ để phán xét, nhưng là đứng bên cạnh họ để nâng họ dậy, không phải để làm họ xấu hổ, nhưng để giúp họ tìm lại phẩm giá, không phải để chiến thắng họ, nhưng để “được người anh em”.

Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta một con tim biết yêu thương, một ánh mắt biết cảm thông, một tâm hồn khiêm nhường và một lòng can đảm biết nói sự thật trong bác ái. Và xin cho chúng ta luôn nhớ rằng: người anh em mắc lỗi không phải là một người cần bị loại bỏ, nhưng là một người cần được cứu, bởi vì trong Hội Thánh, chúng ta không chỉ có trách nhiệm với linh hồn mình, mà còn được trao phó trách nhiệm đối với linh hồn của người anh em.

Xin cho mỗi người chúng ta luôn biết chạy đến lòng thương xót của Thiên Chúa, và thương xót nhau, qua việc sửa lỗi cho nhau trong tình yêu chân thành và bác ái, để mỗi ngày chúng ta trở nên tốt lành và giống Chúa là Đấng trọn lành hơn.

Amen.

BTT-CRM

×