SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 4 MÙA VỌNG NĂM A (Mt 1,18-24)

LỜI CHÚA:

18 Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần.19 Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo.20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần.21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.”22 Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ:23 Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”24 Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà.25 Ông không ăn ở với bà, cho đến khi bà sinh một con trai, và ông đặt tên cho con trẻ là Giê-su.

BÀI 1: EMMANUEL

Suy Niệm

Ông Giuse là nhân vật nổi bật trong bài Tin Mừng hôm nay.

Cuộc hôn nhân của ông với Maria gặp trục trặc lớn.

Ông đã làm đám hỏi với Maria,

chỉ chờ ngày đón Maria về chung sống.

Không rõ bởi đâu mà ông biết Maria đang mang thai,

khi chưa về chung sống với ông như vợ chồng.

Đây là tin sét đánh, làm ông choáng váng,

vì ông biết rõ vị hôn thê của ông là người đức hạnh.

Ông tự hỏi phải làm gì bây giờ?

Là người công chính, Giuse phải giữ Luật Môse.

Ông không thể lấy Maria về làm vợ nữa,

và cũng không muốn công khai tố giác Maria

để Maria phải chịu hình phạt (Đnl 22,23-24).

Lòng nhân của ông đưa ông tới quyết định này,

đó là chia tay Maria một cách âm thầm kín đáo,

để Maria được tự do định đoạt đời mình.

Nhưng Thiên Chúa lại nghĩ khác.

Ngài cần Maria để làm mẹ cho Người Con Một của mình,

và Ngài cũng cần một người cha nuôi cho Người Con ấy.

Thiên Chúa cần Giuse để làm nóc cho ngôi nhà,

và nhất là để Con của Ngài là Mêsia thuộc dòng tộc Đavít (Mt 1,20).

Thiên sứ của Chúa được sai đến gặp Giuse khi ông ngủ.

Thiên sứ vén mở bí mật mà Giuse không biết hỏi ai.

Thai nhi trong bụng của Maria là do Thánh Thần.

Đây là người sẽ cứu dân mình khỏi tội lỗi của họ,

là món quà bất ngờ Thiên Chúa tặng ban,

là điều vượt quá mọi chờ mong của Dân Chúa.

Thiên sứ xin Giuse đổi ý, xin ông đừng chia tay,

nhưng hãy rước dâu và làm đám cưới với Maria.

Thiên sứ còn xin ông nhận thai nhi làm con của mình,

bằng cách đứng ra đặt tên cho con trẻ là Giêsu (Mt 1,20-21).

Ngài muốn Giuse làm chồng Maria, và làm cha em bé.

Chắc Giuse không hiểu hết những lời thiên sứ nói.

Làm sao ông hiểu được chuyện chưa từng xảy ra bao giờ,

Ông thấy mình như được kéo vào một mầu nhiệm,

và được mời gọi tích cực tham dự vào mầu nhiệm ấy.

Những điều thiên sứ nói làm đảo lộn mọi dự tính của ông.

Người phụ nữ ông muốn lấy làm vợ, lại là người của Chúa.

Thai nhi không phải của ông, nay ông lại phải coi như con.

Bây giờ ông được mời gọi đón nhận cả mẹ lẫn con,

thay vì viết giấy chia tay trước mặt hai nhân chứng.

“Đừng sợ!” thiên sứ trấn an ông.

Kế hoạch của Thiên Chúa thì vượt quá mọi dự tính.

Thiên Chúa cần sự ưng thuận của Giuse, như của Maria.

Khi tỉnh giấc, Giuse đã nghe lời nhắn nhủ của thiên sứ.

Ông chẳng nói gì, chỉ làm điều thiên sứ dạy.

Chẳng bao lâu sau, ông đã đón Maria về nhà cha ông,

và đặt tên cho cậu con trai là Giêsu.

Con Thiên Chúa được sống trong mái nhà có cha có mẹ.

“Một trinh nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai,

người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel” (LXX, Is 7,14).

Ngôn sứ Isaia đã tiên báo về sự sinh ra của một hoàng tử,

dưới thời vua A-khát, hơn 700 năm trước công nguyên.

Ngôn sứ này không ngờ rằng lời sấm của mình

sau đó sẽ được ứng nghiệm một cách vượt bực.

Trinh nữ Maria sẽ thụ thai và sinh một con trai.

Ngài có tên là Giêsu, nghĩa là Thiên Chúa cứu độ,

là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.

Giêsu không chỉ là con vua, mà còn là Con Một Thiên Chúa.

Kế hoạch của Thiên Chúa thường làm chúng ta bối rối.

Cả Maria lẫn Giuse đều ngỡ ngàng khi được Chúa ngỏ lời.

Chấp nhận xin vâng là để cho đời mình bị xáo trộn.

Chẳng thể xin vâng nếu không buông bỏ hoàn toàn.

Nếu muốn sinh Chúa Giêsu cho thế giới hôm nay,

chúng ta phải trải qua kinh nghiệm của Maria và Giuse:

liều lĩnh buông bỏ và can đảm tiến bước,

vì biết Thiên Chúa làm được mọi sự (Lc 1,37).

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

 

Chúa đã nói: “Mẹ của tôi là những ai

thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời.”

Như thế ai trong chúng con

cũng được mời gọi để trở nên mẹ của Chúa.

 

Mẹ Maria đã cưu mang Chúa trong thân xác và trái tim,

chúng con cũng phải cưu mang Chúa trong tâm hồn,

để Chúa từ từ lớn lên trong chúng con,

qua những hy sinh nhọc nhằn từ bỏ.

 

Mẹ Maria đã sinh ra Chúa trên đất Israel,

dưỡng nuôi Chúa trưởng thành giữa bao thiếu thốn.

Chúng con cũng phải sinh ra Chúa một cách thiêng liêng

trong tim con người hôm nay, ở mọi nơi chúng con sống,

để sự hiện diện của Chúa tràn ngập khắp nơi.

 

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã đến làm người, cư ngụ trên trái đất này

để đem lại ánh sáng và bình an, tình yêu và công lý.

Chúa muốn Mầu nhiệm Nhập Thể kéo dài mãi,

ngày nào thế giới còn chiến tranh, hận thù, bất công.

 

Chúa muốn chúng con sinh ra Chúa

nơi những ngõ ngách tối tăm,

nơi những xung đột đẫm máu,

nơi những người nghèo, bị hất hủi bỏ rơi.

Để chỗ nào có chúng con,

nơi đó có nụ cười tươi tắn, có tình huynh đệ sẻ chia,

có sự cảm thông tha thứ.

 

Nhưng trước hết, lạy Chúa Giêsu,

xin hãy sinh ra trong lòng chúng con mỗi ngày. Amen.

 

BÀI 2: ĐỪNG NGẠI

 

Suy Niệm

Tin Mừng Luca nói đến việc truyền tin cho Ðức Mẹ,
còn Tin Mừng Mátthêu lại nói đến việc truyền tin cho Giuse.
Sứ thần Chúa giải tỏa nỗi lúng túng và bối rối của ông,
khi báo cho ông hay
thai nhi nơi người vợ chưa cùng ông chung sống
là do quyền năng Thánh Thần.
Sứ thần mời gọi ông cứ đón nhận Maria làm vợ,
và chấp nhận thai nhi như con mình.
Giuse đã nói tiếng Xin Vâng.
Ông đón lấy những mầu nhiệm mà ông không hiểu hết.
Maria là một mầu nhiệm.
Người con sắp sinh ra bởi Thánh Thần cũng là mầu nhiệm.
Giuse đã để cho các mầu nhiệm vây bọc mình.
Cả cuộc đời Giuse là chiêm ngắm các mầu nhiệm
diễn ra một cách bình thường, sát bên ông.
Và chính cuộc đời của ông cũng là một mầu nhiệm.

Giuse chấp nhận ý định của Thiên Chúa
dù nó phá vỡ ước mơ ông ấp ủ từ lâu.
Ông muốn làm chồng cô Maria, người ông yêu mến,
nhưng Thiên Chúa lại muốn ông làm bạn của cô thôi.
Ông muốn là cha của một đàn con đông đúc,
nhưng ông chỉ là cha nuôi của Ðức Giêsu.
Bề ngoài, Giuse vẫn gánh trách nhiệm làm chồng, làm cha,
nhưng căn tính sâu xa của ông, ít ai biết.
Ông sống một mình mầu nhiệm đời ông trước Thiên Chúa.
Giuse đã mau mắn nói tiếng Xin Vâng.
Ông luôn bị đánh thức vào lúc đang ngủ.
Sứ thần Chúa bảo ông trỗi dậy để làm điều gì đó.
Ông bỏ dở giấc ngủ và lên đường giữa đêm khuya.
Từ Nadarét lên Bêlem, từ Bêlem đi Ai cập, rồi lại trở về.
Giuse chịu trách nhiệm về những kho báu Chúa giao.
Vâng phục một cách đơn sơ: đó là thái độ của Giuse.

Hôm nay Chúa không nói với tôi qua giấc mơ,
nhưng qua bao con đường khác,
rất riêng tư, mà chỉ mình tôi cảm nhận được.
Nếu tôi mau mắn nói tiếng Xin Vâng như Giuse,
tôi sẽ góp phần vào việc cứu độ cả thế giới.
Ðể Con Thiên Chúa làm người,

cần tiếng Xin Vâng của Maria,
nhưng cũng cần tiếng Xin Vâng khiêm tốn của Giuse.
Nhận Maria đang mang thai về nhà mình,
và đặt tên cho Hài Nhi trong tư cách một người cha:
những hành động ấy đã cho Giuse một chỗ đứng đặc biệt
trong dòng lịch sử cứu độ.
Chúng ta không thể đoán được điều gì sẽ xảy ra,
nếu Giuse cứ cương quyết chia tay Maria.
Nhờ Giuse, Ðức Giêsu đã là người thuộc nhà Ðavít,
và những lời hứa của Thiên Chúa đã ứng nghiệm (x. 2Sm 7,13).

Cùng với Giuse, xin được gọi tên Con Thiên Chúa là Giêsu.
Cùng với cả vũ hoàn, xin gọi tên Ngài là Emmanuel.
Giêsu là Thiên-Chúa-ở-với-ta cho đến tận thế.

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, 
sống cho Chúa thật là điều khó. 
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con. 
Chúa đòi con cho Chúa tất cả 
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa. 
Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa 
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa. 
Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà 
để cây đời con sinh thêm hoa trái. 
Chúa cương quyết chinh phục con 
cho đến khi con thuộc trọn về Chúa. 
Xin cho con dám ra khỏi mình, 
ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan 
để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa, 
dù phải chịu mất mát và thua thiệt. 
Ước gì con cảm nghiệm được rằng 
trước khi con tập sống cho Chúa 
và thuộc về Chúa 
thì Chúa đã sống cho con 
và thuộc về con từ lâu. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.