LỜI CHÚA:
16 Mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến.17 Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi.18 Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất.19 Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần,20 dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”
BÀI 1: Ở VỚI ANH EM ĐẾN TẬN THẾ
Suy Niệm
Trong Tin Mừng Mát-thêu, Đức Giêsu là người thích núi.
Núi gần với trời cao, núi cao đưa người ta gần với Thiên Chúa.
Bài giảng quan trọng của Ngài là Bài Giảng trên núi (Mt 5-7).
Ngài chữa lành mọi bệnh nhân trên núi (Mt 15,29-31).
Và sau phục sinh, Đức Giêsu cũng muốn gặp lại các môn đệ
trên một ngọn núi mà Ngài đã cẩn thận chỉ rõ (Mt 28,16).
Ngọn núi này nằm ở vùng Galilê, nơi có nhiều kỷ niệm Thầy-trò.
Galilê là nơi Ngài gọi các môn đệ đầu tiên,
cũng là vùng đất đầu tiên được Ngài rao giảng.
Đức Giêsu phục sinh mong gặp lại các môn đệ của mình.
Họ đã trải qua những thử thách quá sức.
Bao nhiêu cung bậc tình cảm đã diễn ra trong tâm hồn họ:
đau đớn, hối hận, tuyệt vọng, buồn phiền, mất hướng…
Chỉ sự hiện diện của Thầy mới chữa lành các vết thương.
Đức Giêsu đã chủ động tạo một cái hẹn.
Ngài nhờ thiên sứ và các bà chuyển cái hẹn đến cho họ.
“Ở đó, các ông sẽ được thấy Thầy” (Mt 28,7.10).
Không phải thấy Thầy như một người đã chết,
nhưng như một người đang sống và đến Galilê trước các ông.
Đức Giêsu hẹn gặp các môn đệ trên ngọn núi đã định.
Bây giờ Ngài đến gặp họ trong cương vị hoàn toàn khác,
không phải chỉ là vị Thầy đã sống với họ mấy năm qua,
mà là Đấng được “trao toàn quyền trên trời dưới đất” (Mt 28,18).
Chính Thiên Chúa đã cho Thầy mọi quyền năng thần linh,
để Thầy trở nên Chúa của cả vũ trụ loài người.
Giờ đây vị Chúa quyền năng ấy đang đến gần họ,
những kẻ đã nhát đảm bỏ chạy khi Thầy chịu khổ nạn.
Chúa phục sinh không chỉ muốn giúp họ lấy lại đức tin.
Ngài còn muốn trao cho họ một sứ mạng lớn.
Sứ mạng vươn ra khỏi biên giới của Israel, để đến với mọi dân.
“Hãy đi và làm cho mọi dân tộc trở thành môn đệ” (Mt 28,19).
Họ đã được Chúa huấn luyện thành môn đệ thế nào
thì họ cũng phải đào tạo những môn đệ mới như vậy.
Ước mơ của Chúa là mọi người trên mặt đất trở thành môn đệ.
Để thành môn đệ của Thầy Giêsu, cần phải đi sau Thầy,
đi cùng đường với Thầy, và chia sẻ trọn vẹn số phận của Thầy.
Chúa còn chỉ cho các môn đệ biết cách đào tạo môn đệ mới.
Đó là dạy lại cho họ tất cả những gì mình đã học.
Truyền thụ cho họ những gì mình đã thụ nhận từ Thầy Giêsu.
Đây không phải là kiến thức suông, nhưng là mọi điều phải tuân giữ.
Như vậy các môn đệ của Thầy Giêsu trải qua muôn thế hệ
đều có nét giống nhau, vì sống cùng một giáo huấn của Thầy.
Hơn nữa, họ cùng được lãnh nhận một phép Rửa nhân danh Ba Ngôi.
Chúa về trời để lại cho chúng ta một mệnh lệnh rõ ràng.
Hãy đi khắp mọi nơi, đến với mọi dân tộc trên mặt đất,
để làm cho mọi người trở thành môn đệ.
Người kitô hữu không được đứng nhìn trời,
vì họ phải đi, đi khắp nơi để thi hành mệnh lệnh của Chúa.
Chúa về trời, nhưng Chúa còn ở lại mãi với Giáo Hội,
nên hôm nay Chúa vẫn cùng đi với chúng ta
để loan báo Tin Mừng trên mọi nẻo đường thế giới.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã yêu trái đất này,
và đã sống trọn phận người ở đó.
Chúa đã nếm biết
nỗi khổ đau và hạnh phúc,
sự bi đát và cao cả của phận người.
Xin dạy chúng con biết đường lên trời,
nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.
Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,
chúng con thấy mình được thêm sức mạnh
để xây dựng trái đất này,
và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.
Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,
xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời
không làm chúng con quên trời cao,
và những vẻ đẹp của trần gian
không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.
Ước gì qua cuộc sống hàng ngày của chúng con,
mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.
BÀI 2: THẦY Ở CÙNG ANH EM MỌI NGÀY
Suy Niệm
Nếu trời là nơi Chúa ngự
thì chẳng có gì gần ta bằng trời.
Trời ở quanh ta, trời ở trong ta…
Trời vượt xa đất muôn trùng,
nhưng nếu đất trở thành nơi Chúa ngự
thì đất cũng mang dáng dấp của trời.
Thiên Chúa không phải là Ðấng chỉ thích ở trên trời.
Ngài thích con người, Ngài thương trái đất,
nên Ngài đã sai Con Ngài làm người ở đời.
Ðức Giêsu Con Thiên Chúa đã đặt chân lên trái đất.
Ðất chẳng xa lạ gì với Ngài,
vì nhờ Ngài mà nó được tạo dựng.
Ðất đã bắt đầu thành trời
từ khi Con Thiên Chúa đến dựng lều ở đó.
Ðất vẫn luôn thuộc về trời
vì Ðức Giêsu luôn ở với ta cho đến tận thế.
Trời là mẫu mực của đất:
Ý Cha phải được thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Chỗ nào vâng theo ý Cha, chỗ đó thành trời.
Trái tim của chúng ta cũng phải trở thành trời,
phải đầy ắp yêu thương, đầy ắp Thiên Chúa.
Rốt cuộc, nhiệm vụ của người Kitô hữu
là xây dựng trời cao ở ngay nơi đất thấp,
là cho thấy rằng trời cao thật gần,
chứ không phải là sản phẩm của hoang tưởng.
Trời cao đã gần bên,
khi người Kitô hữu biết sống cho nhau chân tình,
chia sẻ cho tha nhân tất cả những gì mình có,
không bị mê hoặc bởi của cải lợi danh,
không bị kéo ghì bởi những đam mê xác thịt,
cũng không chùn bước trước cái chết, khổ đau.
Chúng ta phải làm chứng về thiên đàng có thực
bằng cuộc sống vui tươi hạnh phúc ở đời này.
Hạnh phúc khi hy sinh, tự hiến,
khi chịu thua thiệt, mất mát, lãng quên.
Hạnh phúc cả khi tưởng không thể nào hạnh phúc được.
Hạnh phúc như thế gợi mở về hạnh phúc viên mãn đời sau.
Chúng ta không thể làm chứng về thiên đàng mai hậu
bằng một cuộc sống ủ rũ, buồn phiền.
Thiên đàng mai sau chớm nở từ bây giờ.
Tôi chỉ được hạnh phúc sống đời sau bên Chúa,
nếu tôi đã bắt đầu sống bên Chúa từ đời này.
Có một thiên đàng nho nhỏ ở trong tôi:
“Ai yêu mến Thầy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến
và dựng nhà nơi người ấy” (Ga 14,24).
Tôi muốn xây những thiên đàng nho nhỏ ở quanh tôi,
nơi gia đình, bè bạn; nơi phố chợ, học đường…
mong có ngày cả trái đất này
ngập tràn sự hiện diện của Thiên Chúa.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã yêu trái đất này,
và đã sống trọn phận người ở đó.
Chúa đã nếm biết
nỗi khổ đau và hạnh phúc,
sự bi đát và cao cả của phận người.
Xin dạy chúng con biết đường lên trời,
nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.
Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,
chúng con thấy mình được thêm sức mạnh
để xây dựng trái đất này,
và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.
Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,
xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời
không làm chúng con quên trời cao;
và những vẻ đẹp của trần gian
không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.
Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của chúng con,
mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
