Bài giảng Chúa Nhật XXXIV Thường Niên – Năm C – Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ

VƯƠNG QUỐC CỦA VUA GIÊSU

(Lc 23, 35-43)

Kính thưa quý ÔBACE

Hôm nay, toàn thể Hội Thánh bước vào Chúa nhật cuối cùng của năm Phụng vụ để long trọng cử hành lễ Chúa Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ. Việc Giáo hội đặt lễ này vào kết thúc năm Phụng vụ là một lời tuyên xưng rằng: Đức Kitô là Alpha và là Omega, là Khởi Nguyên và là Cùng Đích; là Đấng nắm quyền trên thời gian và lịch sử, là Chúa của vũ trụ và của mọi thế hệ. Không có một quyền lực nào, không có một vương quyền nào, không có một thần lực nào có thể đặt mình trên Ngài, bởi Ngài là “Vua các vua, Chúa các chúa,” (Kh 19,16) là Đấng mà mọi vương quyền trên trời dưới đất đều phải quy phục.

Nhưng thật kỳ lạ và cũng thật nhiệm mầu: Vị Vua mà phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm lại không phải là một vị vua đội vương miện vàng, ngồi trên ngai báu, được kẻ hầu người hạ, mà là một vị Vua bị đóng đinh trên thập giá, mình đầy thương tích, đầu đội vòng gai, tay chân bị đinh đâm thâu, bên cạnh hai tên gian phi. Vị Vua ấy gục đầu trong cái chết, nhưng lại chính là Đấng cứu độ nhân loại và mở ra một vương quốc không bao giờ suy tàn.

Hôm nay, chúng ta cùng chiêm ngắm dung mạo của Vua Giêsu theo những nét đẹp của Tin Mừng để hiểu thế nào là vương quyền của Con Một Thiên Chúa và hiểu chúng ta được mời gọi sống như những công dân của Vương quốc ấy.

Trước hết, Đức Giêsu là Vua của tình yêu: Không có vị vua trần gian nào lại định nghĩa vương quyền của mình bằng tình yêu. Các vua chúa của các dân tộc thường thống trị bằng sức mạnh, bằng quân đội, bằng luật pháp nghiêm khắc, bằng quyền lực khiến người khác phải sợ, bằng vũ khí huỷ diệt sự sống. Nhưng Đức Giêsu lại đặt nền tảng của vương quyền mình trên yêu thương, thứ tình yêu vượt mọi suy nghĩ tự nhiên của con người, một tình yêu thách đố bản năng và đòi hỏi một sự siêu vượt nội tâm.

Chính Ngài đã nói: “Hãy yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,44). Đây không phải là luật của thế gian, nhưng là luật của Vương Quốc Thiên Chúa. Khi Đức Giêsu tha thứ cho những người đóng đinh mình: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34). Ngài thiết lập một trật tự mới của tình yêu, tình yêu mạnh hơn hận thù, mạnh hơn sự dữ, mạnh hơn cả cái chết. Chính nơi thập giá, tình yêu ấy đạt tới tột đỉnh, vì như chính Chúa đã nói: “Không có tình yêu nào cao đẹp cho bằng chết vì người mình yêu” (Ga 15,13).

Khi Đức Giêsu tha thứ cho Phêrô sau ba lần chối Thầy; khi Ngài tha thứ cho người phụ nữ phạm tội ngoại tình với lời đầy hiền từ và uy quyền: “Tôi cũng vậy, tôi không kết án chị đâu; chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa” (Ga 8,11); khi Ngài ban cho người trộm lành được vào Nước Thiên đàng với lời bảo đảm: “Hôm nay, anh sẽ ở với Ta trên thiên đàng” (Lc 23,43), tất cả đều là mặc khải về một trái tim thương xót tha thứ, một trái tim của Thiên Chúa, một trái tim yêu thương đến cùng.

Tình yêu ấy không phải tình cảm thoáng qua, không phải nhân đạo tự nhiên, nhưng là tình yêu cứu chuộc; một tình yêu cúi xuống nỗi hèn yếu của con người và nâng con người lên địa vị làm con Thiên Chúa. Chính tình yêu này làm nên ngai vàng của Vua Giêsu: ngai của lòng thương xót.

Thứ đến, Đức Giêsu là Vua của sự phục vụ: Từ độ cao của thần tính, Ngài đã tự hủy để trở thành người phàm, và không chỉ làm người, nhưng làm người tôi tớ. Vua trần gian được phục vụ; còn Vua Giêsu, như chính Ngài tuyên bố: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20,28). Sự phục vụ của Ngài không dừng ở việc làm những điều nhỏ bé; Ngài phục vụ bằng trao hiến, bằng hi sinh, bằng hiến dâng chính mạng sống.

Trong Bữa Tiệc Ly, khi Ngài cúi xuống rửa chân cho các môn đệ, Ngài không làm một hành động tượng trưng; Ngài mặc khải vương quyền đích thực của mình. Nước Ngài không có ngai vàng bằng vàng bạc, nhưng có chiếc khăn quấn ngang lưng; không có cây quyền trượng, nhưng có chậu nước và đôi bàn tay rửa chân cho kẻ thuộc về mình. Chính nơi cung cách phục vụ ấy, chúng ta nhận ra uy quyền vượt trên mọi uy quyền trần thế: uy quyền của tình yêu phục vụ.

Đức Giêsu còn là Vua nghèo khó: Các vị vua trần gian sinh ra trong cung điện, trong sự giàu sang, dưới sự bảo vệ của quân đội và luật pháp; còn Vua Giêsu lại sinh ra trong một hang đá bò lừa, giữa mùa đông lạnh lẽo, trong sự nghèo khó tột cùng. Từ giầy phút đầu tiên của Nhập Thể, Ngài đã muốn bước vào thế giới qua cửa của những người bị bỏ rơi nhất, để người nghèo, người bé mọn, người tội lỗi không bao giờ phải sợ Ngài.

Cả cuộc đời Ngài sống nghèo: sống ở làng quê Nazareth, nơi mà người Do Thái chẳng ai trông đợi điều gì trong hy vọng; Ngài đi rao giảng cho muôn dân, nhưng lại không có nơi tựa đầu; Ngài chết trần trụi trên thập giá, mất cả đến chiếc áo đang mặc; và được chôn trong ngôi mộ mượn của người khác. Nếu vương quyền trần gian được xây trên sự giàu sang, Đức Giêsu lại xây Vương quốc của Ngài trên nghèo khó, như chính Ngài nói: “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó” (Mt 5,3).

Đức Giêsu là Vua khiêm nhường: Ngài khiêm nhường đến mức độ hoàn toàn tự hủy: “Đã trở nên giống phàm nhân, Người còn hạ mình vâng phục cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,8). Không một vị vua nào trên thế giới chấp nhận để kẻ khác phán xét mình; nhưng Đức Giêsu lại để mình bị đưa ra trước toà Philatô, trước đám đông, để cho người ta nhục mạ, đánh đập, kết án. Điều phi lý nhất chính là chỗ này: Đấng Thánh để cho tội nhân lên án, Đấng Công Chính chịu bất công, Vua Vũ Trụ để cho tạo vật phán xét mình.

Nhưng đó lại là chiến thắng của lòng khiêm nhường. Chính sự khiêm nhường ấy mở ra ơn cứu độ. Chính sự khiêm nhường ấy tước mất quyền thống trị của ma quỷ. Chính sự khiêm nhường ấy đưa Ngài lên vượt trên mọi quyền lực, như Thánh Phaolô nói: “Vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người.

Khi dân chúng Do Thái muốn tôn Ngài làm vua sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, Ngài đã rút lui lên núi. Bởi họ muốn tôn vinh một thứ vua theo kiểu thế gian: vua cung cấp bánh, vua đem lại tiện nghi, vua đáp ứng nhu cầu vật chất, vua làm phép lạ theo yêu cầu của họ… Nhưng Đức Giêsu không đến để lập một vương quốc kiểu đó. Ngài đến để làm chứng cho sự thật. Và khi đứng trước Philatô, Ngài công khai tuyên bố: “Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến thế gian là để làm chứng cho sự thật” (Ga 18,37).

Sự thật ấy là gì?

Thứ nhất, có một Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa. Mọi sự đều phát xuất từ Ngài và quy hướng về Ngài. Không một thần linh nào, không một ngẫu tượng nào có thể đứng ngang hàng với Ngài.

Thứ hai, Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót. Thiên Chúa không phải là Đấng ngự mãi trên trời cao, nhưng là người Cha đi tìm kiếm con cái lưu lạc; là Đấng chạy ra ôm lấy đứa con hoang đàng; là Đấng sẵn sàng để chín mươi chín con lại mà đi tìm một con lạc.

Thứ ba, tất cả mọi người đều là anh em. Không có ai thấp kém, không có ai bị loại trừ. Trong vương quốc của Vua Giêsu, mọi người là anh em vì tất cả đều cùng một Cha.

Đó là sự thật Đức Giêsu làm chứng và đó cũng là nền tảng của vương quốc của Người.

Vương quốc ấy có lá cờ, đó là Thánh Giá. Thánh Giá không phải là biểu tượng của thất bại, nhưng là biểu tượng của vương quyền tình yêu. Trên thập giá, Đức Giêsu không chỉ đổ máu; Ngài đăng quang. Thập giá là ngai vàng của Ngài. Từ nơi ấy, Ngài cứu vướt muôn người trở về với mình.

Vương quốc ấy cũng có một bản hiến pháp: đó là luật yêu thương. “Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ Thầy: là anh em yêu thương nhau” (Ga 13,35). Đây không phải là lời mời gọi đạo đức, nhưng là luật căn bản của công dân Nước Trời. Không có yêu thương, thì sẽ không có Nước Trời. Không có tha thứ, không có Nước Trời. Không có việc phục vụ, không có Nước Trời.

Rồi chúng ta thấy, mỗi một quốc gia đều sử dụng đồng tiền của đất nước mình. Đồng tiền của vương quốc Giêsu không mang giá trị kinh tế, nhưng mang giá trị vĩnh cửu, khi mà chúng ta làm những việc lành phúc đức ngay ở đời này, thì đời sau, vua Giêsu sẽ ghi công, thưởng phúc cho chúng ta trong vương quốc của Ngài.

Nhưng để sống như công dân của Vương Quốc ấy, một điều kiện căn bản là phải sống trong sự thật. Vì Vua của chúng ta là Vua Sự Thật. “Có thì nói có, không thì nói không” (Mt 5,37). Người môn đệ của Đức Kitô không thể sống trong sự gian dối, không thể dựng chuyện, không thể đặt điều, không thể sống hai lòng. Sống theo sự thật có thể thiệt thòi, có thể bị hiểu lầm, có thể bị mất mát lợi ích, nhưng đó là con đường của Vua Giêsu và là con đường đưa tới sự sống đời đời.

Thưa anh chị em,

Mừng lễ Chúa Kitô Vua không phải chỉ để chiêm ngắm một dung mạo đẹp đẽ của Đức Giêsu; nhưng là để nhìn lại chính cuộc đời mình:

Tôi có đặt Đức Giêsu làm Vua thật sự trên cuộc sống mình không?

Ngài có làm Vua trên suy nghĩ, lời nói, lựa chọn, quyết định của tôi?

Ngài có làm Vua trên gia đình tôi, trong cách tôi cư xử, trong cách tôi yêu thương?

Ngài có làm Vua trên thói quen sử dụng tiền bạc, trên thái độ đối với người nghèo, trên cách tôi đối diện với người làm tôi tổn thương?

Không thể có hai vua trong cùng một lòng. Hoặc Đức Giêsu làm Vua, hoặc cái tôi, tiền bạc, quyền lực, danh vọng làm vua. Lễ Chúa Kitô Vua đòi chúng ta lựa chọn.

Anh chị em thân mến,

Xin Chúa Kitô Vua làm chủ từng nhịp thở, từng lời nói, từng hành vi, từng quyết định của chúng ta. Xin Ngài thanh tẩy trái tim chúng ta khỏi kiêu ngạo, ích kỷ, ganh tị, tham lam, để chúng ta trở nên những công dân đích thực của Nước Trời. Xin Ngài biến gia đình chúng ta thành những cộng đoàn yêu thương; biến Giáo xứ thành một vương quốc nhỏ bé của bình an và phục vụ; và biến cuộc đời chúng ta thành thánh giá sống động, nơi tình yêu của Vua Giêsu được chiếu tỏa.

Xin cho mỗi chúng ta, trong suốt cuộc đời, luôn tuyên xưng: Lạy Chúa Giêsu, xin hãy làm Vua của con.

Amen.

Lm Phêrô Maria Nguyễn Thái Công, CRM