Một Đời Thuộc Trọn Về Chúa

MỘT ĐỜI THUỘC TRỌN VỀ CHÚA

DẤU CHÂN ÂN SỦNG TRÊN HÀNH TRÌNH XIN VÂNG

Có những hành trình được đo bằng năm tháng, nhưng cũng có những hành trình không thể đong đếm bằng thời gian, bởi từng bước chân đều in đậm dấu ấn của ân sủng và tình yêu của Thiên Chúa. Với chúng tôi Hành trình ơn gọi được nuôi dưỡng bằng tình yêu, được thanh luyện bằng những thử thách và được lớn lên từng ngày trong lời “Xin Vâng”. Những ngày cận kề trước dịp hồng ân Vĩnh Khấn, Giữa bao tất bật của việc chuẩn bị, lòng chúng tôi lại trở nên lắng đọng hơn bao giờ hết.

Nhìn lại chặng đường đã đi qua, chúng tôi nhận ra rằng hạnh phúc đích thực không dừng lại ở việc mình có, hay đạt được điều gì bên ngoài, điều quan trọng hơn hết là việc khám phá ra Đấng mà trái tim mình tìm kiếm, thuộc trọn và can đảm dâng hiến cả cuộc đời cho Đấng ấy. Chính trong những giây phút hồi tâm, từng kỷ niệm của hành trình ơn gọi lại ùa về, như những dấu chân ân sủng âm thầm nhưng rõ nét, điều đó nhắc chúng tôi một điều rằng từ khởi đầu cho đến hôm nay, tất cả đều là hồng ân.

Mới ngày nào, chúng tôi còn là những người trẻ mang theo những ước mơ, những thao thức và cả những băn khoăn của tuổi thanh xuân để bước qua cánh cổng nhà dòng. Mỗi người đến từ một miền quê khác nhau, mang theo những câu chuyện khác nhau. Có người đã nuôi dưỡng ơn gọi từ thủa nhỏ. Có người đã nhận ra tiếng Chúa mời gọi sau những biến cố của cuộc sống. Có người phải vượt qua những ngăn cản của gia đình. Có người đã nhiều lần đấu tranh với chính mình trước khi can đảm thưa lên lời xin vâng. Thật vậy, con đường đưa chúng tôi đến với hành trình đời dâng hiến không giống nhau, nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung; đó là được Thiên Chúa yêu thương và gìn giữ. Nhìn lại chặng đường đã qua, chúng tôi nhận ra mình không phải là người đi tìm Chúa trước, nhưng chính Chúa đã đi tìm chúng tôi từ rất lâu. Đúng như lời Đức Giêsu đã nói: “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em” (Ga 15,16). Ngài đã âm thầm bước vào cuộc đời mỗi người bằng những cách khác nhau, rất nhẹ nhàng, nhưng cũng thật mạnh mẽ.

Quay trở lại với những ngày đầu, khi chập chững những bước chân đầu tiên đến nhà dòng, chúng tôi mang theo biết bao lý tưởng đẹp đẽ. Chúng tôi nghĩ về một đời sống tràn đầy bình an, về những ngày tháng được sống gần Chúa, với những công việc phục vụ đầy ý nghĩa. Trong sự đơn sơ của tuổi trẻ, chúng tôi đã hình dung đời tu như một con đường thẳng tắp dẫn đến niềm vui và hạnh phúc. Nhưng rồi thời gian đã dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên. Đời tu không phải là một con đường trải đầy hoa hồng, nhưng là hành trình của sự từ bỏ, của việc không ngừng được nhào nặn và biến đổi. Chúng tôi phải học cách sống với những con người khác mình, học cách từ bỏ những sở thích riêng, những dự định riêng để sống cho một lý tưởng lớn hơn bản thân. Bên cạnh đó Chúng tôi học cách vâng phục, học cách phục vụ khi không ai nhìn thấy, học cách kiên trì ngay cả khi không cảm nhận được niềm vui.

Thế nhưng, hành trình ấy chưa bao giờ là một con đường bằng phẳng. Năm tháng đào luyện giúp chúng tôi phát triển và lớn lên trên nhiều phương diện trong đời sống thiêng liêng, cũng như học vấn, đây cũng là khoảng thời gian mỗi người được thanh luyện, được thử thách và được học cách tín thác vào Thiên Chúa nhiều hơn. Và rồi những mùa giông bão cũng đến. Có những giai đoạn chúng tôi bước đi trong hăng say và nhiệt huyết, bên cạnh đó cũng có những lúc con đường phía trước trở nên mù mịt. Những ngày việc cầu nguyện dường như trở nên khô khan, những đêm dài khi mỗi người phải đối diện với những câu hỏi sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình, với những lúc nhớ gia đình đến quặn lòng. Có những lần thất vọng về chính bản thân vì nhận ra những yếu đuối, giới hạn mà trước đây chưa từng nhìn thấy. Đã có những lúc chúng tôi tự hỏi; liệu mình có đủ khả năng để tiếp tục bước đi không? Liệu con đường này có thật sự là nơi Chúa muốn mình thuộc về không? Nhưng rồi chúng tôi nhận ra, những câu hỏi ấy không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, nhưng là một phần của hành trình trưởng thành. Chỉ khi đi qua những đêm tối của đức tin, con người mới học được thế nào là tín thác, chỉ khi nhận ra sự bất toàn của mình, chúng ta mới hiểu rằng điều nâng đỡ mình không phải là sức riêng, mà là ân sủng của Thiên Chúa.

Nhìn lại chặng đường đã qua, chúng tôi nhận ra rằng những năm tháng đào luyện không dừng lại ở việc tìm kiếm tri thức hay rèn luyện nhân bản, điều quý giá hơn cả là Chúa đã từng ngày biến đổi trái tim chúng tôi. Ngài dùng những niềm vui để khích lệ, dùng những thử thách để thanh luyện. Ngài dùng những lần vấp ngã để dạy chúng tôi biết khiêm tốn, dùng những giới hạn của bản thân để giúp chúng tôi hiểu rằng mọi sự đều là hồng ân. Trên hành trình ấy, chúng tôi chưa bao giờ bước đi một mình. Bên cạnh chúng tôi luôn có gia đình với những lời cầu nguyện âm thầm, chúng tôi có bề trên, quý cha giáo, là những người làm công tác đào tạo đã kiên nhẫn đồng hành, nâng đỡ và hướng dẫn. bên cạnh đó có những ân nhân quảng đại đã góp phần nuôi dưỡng và chăm sóc hành trình ơn gọi của chúng tôi. Và đặc biệt là có anh em trong cùng một lớp, những người đã cùng nhau chia sẻ biết bao niềm vui, nỗi buồn, thành công và thất bại.Có những điều chỉ những người cùng đi chung một chặng đường mới hiểu được. Đó là những giờ kinh sớm mai, những bữa cơm đơn sơ, những buổi học căng thẳng, những lần cùng nhau lao động, cầu nguyện, và cùng nhau nâng đỡ khi có người mệt mỏi hay chùn bước. Tất cả đã dệt nên một tình huynh đệ thật đẹp, trở thành món quà quý giá mà Thiên Chúa dành tặng cho chúng tôi.

Hôm nay, trước những ngày lãnh nhận hồng ân Vĩnh Khấn, chúng tôi không nhìn lại hành trình đã qua với tâm trạng của những người đã hoàn thành một chặng đua. Trái lại, chúng tôi cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết. Bởi vì càng nhìn lại, chúng tôi càng nhận ra rằng tất cả những gì mình có được đều bắt nguồn từ tình yêu và long thương xót của Thiên Chúa.

Lời khấn trọn đời chưa phải là đích đến cuối cùng, đây là một khởi đầu mới, một lời thưa xin vâng được nói lên cách trọn vẹn hơn. Một quyết định trao hiến cuộc đời mình cho Thiên Chúa và cho sứ mạng mà Ngài trao phó. Ngày mai, chúng tôi sẽ tiến lên trước bàn thờ để tuyên đọc lời khấn trọn đời. Phía sau lời khấn ấy là những năm tháng được dệt nên bằng niềm vui và nước mắt,  hy vọng và thử thách, bằng những lần vấp ngã và những lần đứng dậy. Nhưng trên tất cả là dấu chân ân sủng của Thiên Chúa, Đấng đã luôn hiện diện và đồng hành. Với tất cả lòng biết ơn, chúng tôi xin cùng nhau thưa lên: “Lạy Chúa, này chúng con đây. Xin nhận lấy cuộc đời chúng con. Những gì chúng con có, những gì chúng con là, những niềm vui và cả những yếu đuối, tất cả đều thuộc về Ngài. Xin tiếp tục dẫn dắt chúng con trên con đường tình yêu mà Ngài đã khởi sự, để suốt cuộc đời mình, chúng con luôn trung thành sống trọn lời xin vâng hôm nay”.

Nguyễn Tuấn CRM