Tha Thứ Để Thuộc Trọn Về Chúa

CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN – NĂM A
Tin Mừng: Mt 18,21-35

Anh chị em thân mến,

Có những điều trong đời chúng ta rất dễ nói nhưng lại vô cùng khó sống. Một trong những điều đó chính là tha thứ. Chúng ta biết tha thứ là điều tốt, biết Chúa dạy phải tha thứ, biết không tha thứ thì lòng mình sẽ nặng nề. Nhưng giữa việc biết phải tha thứ và thực sự tha thứ là một khoảng cách rất lớn. Có những vết thương đã xảy ra từ nhiều năm trước nhưng mỗi khi nhớ lại, lòng chúng ta vẫn đau. Có những lời nói chỉ mất vài giây để thốt ra, nhưng lại có thể trở thành một vết thương kéo dài nhiều năm. Có những người chúng ta nói rằng mình đã tha thứ, nhưng chỉ cần nghe nhắc đến tên họ, lòng mình vẫn còn một chút cay đắng.

Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta đi sâu hơn vào thực hành tha thứ. Bài đọc thứ nhất nói: “Hãy tha thứ cho kẻ làm hại ngươi, thì khi ngươi cầu nguyện, ngươi sẽ được tha.” Thánh Phaolô trong bài đọc thứ hai lại khẳng định: “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng không ai chết cho chính mình… Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa… dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa.” Và Tin Mừng đưa chúng ta đến câu hỏi của Phêrô: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần?”

Phêrô đưa ra con số bảy, một con số vốn được xem là rộng lượng lắm rồi. Nhưng Đức Giêsu trả lời: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.” Đức Giêsu không đơn giản đưa ra một con số lớn hơn. Người muốn phá vỡ logic tính toán của con người để đưa chúng ta vào logic của lòng thương xót Thiên Chúa.

Bởi vì tình yêu của Thiên Chúa không vận hành theo kiểu: “Anh đã làm cho tôi bao nhiêu lần, tôi sẽ tha cho anh bấy nhiêu lần.” Thiên Chúa không đặt tình yêu trong một bảng thống kê về những lỗi lầm. Người yêu thương và tha thứ bởi vì Người là tình yêu và giàu lòng thương xót.

Dụ ngôn người đầy tớ mắc nợ nhiều là một hình ảnh đáng cho chúng ta suy nghĩ. Anh mắc vua một món nợ khổng lồ, đến mức hoàn toàn không có khả năng thanh toán. Anh chỉ còn biết sấp mình xuống van xin. Và nhà vua đã chạnh lòng thương, không chỉ cho anh khất nợ, nhưng tha luôn món nợ.

Dụ ngôn này cũng chính là hình ảnh của mỗi người chúng ta trước mặt Thiên Chúa. Trước khi chúng ta biết tha thứ, chúng ta đã được tha thứ. Trước khi chúng ta biết yêu mến Thiên Chúa, Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta. Trước khi chúng ta biết tìm kiếm Người, Người đã đi tìm chúng ta. Thánh Gioan nói rất sâu sắc: “Chúng ta yêu mến vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước” (1 Ga 4,19).

Cũng vậy, chúng ta có thể nói: Chúng ta tha thứ bởi vì chúng ta đã được Thiên Chúa tha thứ trước. Đây chính là nền tảng Kitô giáo của sự tha thứ. Tha thứ không bắt đầu từ người xúc phạm đến tôi, tha thứ bắt đầu từ Thiên Chúa đã thương xót tôi.

Thế nhưng bi kịch của người đầy tớ trong dụ ngôn là: Anh vừa được tha một món nợ khổng lồ, nhưng lại không thể tha cho người anh em một món nợ rất nhỏ. Anh đã trải nghiệm lòng thương xót của vua, nhưng lòng thương xót ấy không đi vào trái tim anh. Anh được tha nhưng không trở thành người biết tha thứ, anh được thương xót nhưng không trở thành người biết thương xót.

Đây cũng là một nguy cơ rất thật trong đời sống đức tin của chúng ta. Chúng ta có thể đi lễ, đọc kinh, lãnh nhận các bí tích, nhiều lần xin Chúa tha thứ, nhưng vẫn giữ trong lòng một món nợ đối với người khác. Chúng ta xin Chúa kiên nhẫn với những yếu đuối của mình, nhưng lại rất khó kiên nhẫn với yếu đuối của anh chị em. Chúng ta mong Chúa nhìn đến hoàn cảnh và giới hạn của mình, nhưng lại dễ dàng xét đoán người khác chỉ bằng một hành động hay một lỗi lầm. Có khi chúng ta nhớ rất lâu điều người khác đã làm cho mình, nhưng lại quên mất biết bao lần Chúa đã tha thứ cho mình.

Vì thế, thông điệp Tin Mừng hôm nay muốn nói với chúng ta điều gì? “Tôi phải tha cho người khác bao nhiêu lần?” Nhưng sâu xa hơn là: “Tôi đã thực sự ý thức mình là người được Thiên Chúa tha thứ chưa?”

Bởi vì người không ý thức mình được tha thứ sẽ rất khó tha thứ. Trái lại, người thật sự cảm nghiệm lòng thương xót của Thiên Chúa sẽ dần dần trở nên một con người có lòng thương xót.

Anh chị em thân mến,

Có thể hôm nay trong trái tim mỗi người vẫn còn một cái tên, một khuôn mặt, một câu chuyện mà chúng ta chưa thể tha thứ. Chúng ta đừng giả vờ rằng mình không đau. Đừng ép mình phải quên ngay. Nhưng hãy đem chính vết thương ấy đến trước mặt Chúa.

Hãy thưa với Người:

“Lạy Chúa, con trao người ấy cho Chúa. Con trao cho Chúa nỗi đau của con. Con trao cho Chúa những điều con không thể giải quyết. Xin chữa lành trái tim con. Xin giải thoát con khỏi oán hận. Xin cho con biết tha thứ như Chúa đã tha thứ cho con.”

Xin Chúa ban cho chúng ta một trái tim luôn nhớ rằng mình đã được thương xót. Xin Người chữa lành những vết thương khiến chúng ta không thể tha thứ. Xin cho chúng ta biết lấy lòng thương xót thắng sự xét đoán, lấy tình yêu thắng hận thù, lấy điều thiện thắng điều ác.

Để trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, chúng ta có thể sống trọn vẹn lời thánh Phaolô: “Dù sống hay chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa.” Và vì thuộc về Chúa, chúng ta biết tha thứ.

Amen.

 BTT-CRM

×