SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN NĂM A (Mt 14,13-21)

LỜI CHÚA:

13 Nghe tin ấy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người.14 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.”16 Đức Giê-su bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.”17 Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!”18 Người bảo: “Đem lại đây cho Thầy!”19 Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng.20 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy.21 Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

 

BÀI 1: NO NÊ DƯ THỪA

 

Suy Niệm

Phép lạ bánh hóa nhiều là một phép lạ đặc biệt,

vì được cả bốn sách Tin Mừng kể lại,

vì có cả một đám đông chứng kiến và thụ hưởng,

và vì có sự cộng tác tích cực của nhóm môn đệ.

 

“Xin Thầy giải tán dân chúng để họ đi mua thức ăn”.

Các môn đệ bén nhạy khi nhận ra nhu cầu của dân chúng.

Bây giờ trời đã về chiều, và đây lại là nơi vắng vẻ.

Họ đã theo Thầy cả ngày, bụng đã đói,

nên Thầy cần cho họ về để họ đi mua thức ăn.

Lời của các ông gợi cho Thầy đi đến một quyết định.

 

“Họ không cần phải đi mua.

Chính anh em hãy cho họ ăn” (Mt 14,16).

Lời của Thầy làm các ông ngỡ ngàng chưng hửng.

Thầy giao cho các ông sứ mạng nuôi một đám đông lớn,

cho họ ăn miễn phí, không phải tốn tiền đi mua !

Làm sao các ông có thể thực hiện được mệnh lệnh đó ?

“Ở đây chúng con chỉ có năm ổ bánh và hai con cá !”

Đó là tất cả những gì các ông có trong hiện tại.                                                                                                                                                                                                                   

Nhưng bấy nhiêu thì có là gì so với nhu cầu của đám đông!

Các ông cảm thấy bất lực, bế tắc và thất vọng.

 

“Đem lại đây cho Thầy !” (Mt 14,18).

Thầy Giêsu bảo các ông cứ đưa cho Thầy tất cả điều họ có.

Thầy cần cái vốn liếng nhỏ bé đó của các ông.

Thầy cần các ông trao tất cả cho Thầy để Thầy định liệu.

Năm ổ bánh và hai con cá

từ tay các ông được chuyển qua tay Thầy.

Thầy sẽ chẳng làm gì nếu con người không đóng góp.

 

Vào buổi chiều mùa xuân, tại vùng đất hoang vắng,

Thầy lệnh cho đám đông ngả mình trên thảm cỏ xanh.

Tay cầm bánh, Thầy dâng lời chúc tụng lên Cha trên trời,

bẻ bánh ra và trao cho các môn đệ,

để các ông trao lại cho dân chúng.

Những ổ bánh đã đi một vòng, chuyền tay nhau.

Từ tay môn đệ đến tay Thầy Giêsu,

Tay Thầy dâng bánh lên chúc tụng Cha trên trời,

rồi trao lại bánh cho các ông,

các ông đã trao lại cho đám đông dân chúng.

Bánh cứ được bẻ ra mỗi khi trao đi.

Lạ thay, khi bẻ ra,

bánh chẳng những không nhỏ đi mà lại tăng lên.

Năm ổ bánh nuôi được ít là năm ngàn người, ăn no nê.

Mười hai môn đệ đã làm công tác cuối cùng:

đi thu lại mảnh bánh vụn được đầy mười hai thúng.

 

Phép lạ bánh hóa nhiều không chỉ diễn ra một lần.

Ngày nào trên thế giới này còn có người đói,

Đức Giêsu còn muốn chúng ta giúp Ngài cho họ ăn.

“Chính anh em hãy cho họ ăn !”

Mệnh lệnh này vẫn vang lên và làm chúng ta lúng túng,

Vì nguồn lực, khả năng, thời gian, sức khỏe của ta có hạn.

Lắm khi ta muốn bỏ cuộc, buông xuôi.

Nhưng Đức Giêsu chỉ đòi ta đặt tất cả điều mình có

vào bàn tay quyền năng và nhân ái của Ngài.

Nếu ta dám trao cho Chúa số bánh và cá ít ỏi của ta,

nếu ta dám trao cho Dân Chúa những gì Chúa trao lại,

thì phép lạ bánh hóa nhiều lại tiếp tục diễn ra hôm nay.

 

Đừng ngại bẻ ra và trao đi những gì mình có.

Hãy liều lĩnh tin vào mầu nhiệm của sự chia sẻ.

Chia sẻ chỉ làm người nhận và cả người cho được giàu lên.

Nếu ta cứ giữ lại, năm ổ bánh vẫn chỉ là năm ổ bánh.

Năm 2026, có hơn 700 triệu người thiếu ăn trên thế giới,

Có 266 triệu người gặp nạn đói vì nhiều lý do.

Thiên Chúa vẫn chờ ta cộng tác để Ngài làm phép lạ nuôi họ.

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã có kinh nghiệm về cái đói,

sau khi ăn chay bốn mươi ngày trong hoang địa.

Sau khi được dân chúng tung hô lúc vào thành Giêrusalem,

Chúa cũng đói đến mức phải tìm trái nơi cây vả.

Chúa đã xin nước uống nơi người phụ nữ Samari,

và Chúa đã nếm cái khát của người bị mất máu trên thập giá.

Lạy Chúa Giêsu, vì Chúa có thân xác như chúng con,

nên Chúa đã bênh các môn đệ khi họ bứt lúa mà ăn vì đói,

Chúa đã làm phép lạ bánh hóa nhiều vì sợ người ta xỉu dọc đường,

Chúa đã bảo người ta cho cô bé mới hồi sinh được ăn.

 

Đói khát là chuyện bình thường của thân xác con người,

và Chúa chẳng bao giờ coi thường

những nhu cầu chính đáng của nó.

Nhưng xin nhắc chúng con nhớ rằng

con người không chỉ sống nhờ cơm bánh, mà còn nhờ Lời Chúa,

con người không chỉ đói khát thức ăn vật chất

mà còn khao khát những giá trị tinh thần của Nước Trời.

 

Xin dạy chúng con đừng khép cửa lòng

như ông nhà giàu xây thêm kho.

Nhưng biết chia sẻ cho những Ladarô đang nằm ngoài cổng,

Xin cho chúng con hiểu được giá trị của một ly nước được trao đi,

một tấm bánh giữa đêm khuya cho người bạn mượn,

và chút vụn bánh rơi xuống từ bàn ăn đủ nuôi một người.

 

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa là người đói khát vẫn ngửa tay xin chúng con mỗi ngày

mà chúng con không hay.

Xin giúp chúng con bắt chước Chúa trong bữa tiệc cuối cùng

dám bẻ ra và trao đi tấm bánh đời mình để phục vụ tha nhân.

Ước gì mai này chúng con được đồng bàn với Chúa

và với mọi người thành tâm thiện chí trong Nước Trời.

 

BÀI 2: ANH EM HÃY CHO HỌ ĂN

 

Suy Niệm

Khi nghe tin Gioan bị giết, Ðức Giêsu rút lui. 
Ngài rút lui vì chưa đến Giờ của Ngài (Mt 12,15). 
Nhưng dân chúng đã đến nơi trước khi thuyền Ngài cập bến. 
Thấy họ, Ngài chạnh lòng thương và chữa lành người bệnh. 
Nơi thì hoang vắng, trời đã ngả về chiều, 
các môn đệ xin Ngài cho đám đông đi mua đồ ăn. 
Nhưng Ðức Giêsu đã làm cho họ chưng hửng khi nói: 
“Chính anh em hãy cho họ ăn.” 
Chỉ với năm chiếc bánh và hai con cá, 
làm sao họ có thể cho đám đông này ăn được? 
Các môn đệ thú nhận giới hạn của mình. 
Họ chỉ có thế, nên không làm được điều Thầy muốn. 
“Hãy đem lại đây cho Thầy.” 
Ngài cần đến phần đóng góp nhỏ nhoi của chúng ta, 
Ngài cần chúng ta trao cho Ngài tất cả điều mình có, 
tất cả những gì chính bản thân chúng ta đang cần: 
năm cái bánh và hai con cá. 


Chúng ta nên nhìn lại đường đi của những tấm bánh: 
từ tay các môn đệ đến tay Ðức Giêsu, 
từ tay Ðức Giêsu nâng cao dâng lên Cha, 
rồi trở lại tay các môn đệ, 
và cuối cùng đến tay của từng người trong đám đông. 
Chúng ta tự hỏi phép lạ đã xảy ra ở trên tay ai. 
Tin Mừng không nói Ðức Giêsu đã làm phép lạ 
để có một đống bánh và cá thật to, 
rồi các môn đệ cứ đến lấy mà phân phát. 
Tin Mừng chỉ nói Ngài bẻ bánh trao cho họ, 
rồi chắc họ phải bẻ ra để chia cho đám đông, 
và có lẽ, những người trong đám đông 
cũng đã bẻ tấm bánh của mình để chia cho người khác. 
Chẳng mấy chốc, ai cũng có bánh ăn. 
Như thế, những tấm bánh từ tay Ðức Giêsu 
đã được bẻ ra, trao đi và hoá nhiều. 
Ðó là cốt lõi của phép lạ. 
Các môn đệ và dân chúng cũng đã góp phần của họ: 
bẻ ra, trao đi và hoá nhiều. 


Ðây là phép lạ quan trọng vì có đông người chứng kiến, 
vì được cả bốn sách Tin Mừng kể lại, 
và vì Chúa muốn nó được kéo dài đến tận thế: 
bẻ ra, trao đi và hoá nhiều. 
Hôm nay Ðức Giêsu cũng mời chúng ta tham dự 
để biết phép lạ không phải là chuyện viển vông. 
Ðừng sợ bẻ ra và trao đi sẽ làm hao hụt. 
Nếu giữ lại, năm chiếc bánh vẫn chỉ là năm chiếc bánh. 
Hãy nhìn đến biết bao người đang cần bánh: 
bánh mì, bánh sự thật, bánh tự do, bánh công bằng, 
bánh yêu thương, bánh cảm thông và tha thứ. 
Ðừng lo vì bạn không có chi nhiều. 
Nếu bạn dám bẻ đôi những gì bạn đang có 
thì thế giới sẽ được no nê. 

 

Cầu Nguyện

Giữa một thế giới 
chạy theo tiện nghi, hưởng thụ, 
xin cho con biết bằng lòng với cuộc sống đơn sơ. 
Giữa một thế giới còn nhiều người đói nghèo, 
xin cho con đừng thu tích của cải. 
Giữa một thế giới mà sự sống bị chà đạp, 
xin cho con biết quý trọng phẩm giá từng người. 
Giữa một thế giới không tìm thấy hướng sống, 
xin cho con biết xây lại niềm tin. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con cảm được 
cơn đói đang giày vò bao người, 
xin cho con nghe được lời mời của Chúa: 
“Các con hãy cho họ ăn đi.” 
Ước gì chúng con dám trao 
tất cả những gì chúng con có cho Chúa, 
để Chúa trao tất cả những gì Chúa có 
cho chúng con và cho cả nhân loại.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

×