LỜI CHÚA:
19 Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!”20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.21 Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.”22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”
BÀI 1: HÃY NHẬN LẤY THÁNH THẦN
Suy Niệm
Có người bảo Chúa Thánh Thần là Ngôi Vị hay bị quên lãng.
Người ta hay cầu xin Ngài vào đầu các cuộc gặp gỡ hội họp,
nhưng sau đó chẳng ai còn nhớ đến Ngài nữa.
Thật ra Chúa Thánh Thần ở gần ta hơn ta nghĩ rất nhiều,
đến độ nếu không có Thánh Thần
thì chẳng có Kitô giáo, cũng chẳng có Kitô hữu.
Đời Kitô hữu tràn ngập sự hiện diện của Thánh Thần,
Đấng không có khuôn mặt hữu hình như Đức Giêsu,
nhưng các hoạt động của Ngài thì có thể thấy được.
Dần dần Hội Thánh sơ khai nhận ra rằng
Thánh Thần không chỉ là một quyền năng từ trên cao,
mà còn là một Đấng, một Ngôi Vị thần linh như Cha và Con.
Ngài còn được gọi là Thần Khí, là Đấng Bảo Trợ.
Trong Kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng Thánh Thần là Chúa,
và là Đấng ban sự sống, đồng hàng với Chúa Cha và Chúa Con.
Chúa Thánh Thần là Đấng ban sự sống.
Nước là nguồn mạch đem lại sự sống,
nên Đức Giêsu ví Thánh Thần với mạch nước vọt lên,
mạch nước đem lại sự sống đời đời (Ga 4,14).
Ai tin vào Ngài sẽ lãnh nhận Thần Khí
như những dòng sông đầy tràn nước hằng sống (Ga 7,38-39).
Hơi thở là dấu hiệu của sự sống.
Đức Giêsu phục sinh đã trao ban Thánh Thần cho các môn đệ
bằng cách thổi hơi thở của mình trên các ông (Ga 20,22).
Nhận hơi thở là nhận sự sống mới của Đấng phục sinh.
Chúa Thánh Thần là Đấng ban sự sống.
Ngài hiện diện và hoạt động trong mọi Bí tích.
Khi lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy,
ta được tái sinh trong nước và Thánh Thần (Ga 3,5),
được rửa tội nhân danh Thánh Thần để thành thụ tạo mới.
Khi lãnh nhận Bí tích Thêm sức,
ta nhận được ấn tín của Chúa Thánh Thần,
và được sai đi làm chứng cho toàn thế giới (Cv 1,8).
Khi lãnh nhận Bí tích Hòa giải,
ta được tha tội nhờ quyền năng của Thánh Thần (Ga 20,22-23).
Khi linh mục cử hành Bí tích Thánh Thể,
trước khi đọc lời truyền phép trên bánh và rượu,
linh mục cầu xin Chúa Cha sai Thánh Thần đến trên lễ vật
để biến đổi lễ vật thành Mình và Máu Chúa Giêsu.
Lời Chúa mà ta đọc và nghe trong Thánh Lễ
là Lời đã được linh hứng bởi Chúa Thánh Thần (MK 12),
Lời sẽ được rao giảng nhờ Thánh Thần soi sáng (MK 9).
Đức Giêsu nhận mình là Đấng ban sự sống (Ga 5,21; 17,2).
Khi về với Cha, Ngài ban Thánh Thần là Đấng ban sự sống,
Đấng sẽ ở với, ở bên và ở trong ta mãi mãi (Ga 14,16-17).
Thân xác chúng ta là chi thể của Đức Kitô (1 Cr 6,15),
và cũng là Đền Thờ của Thánh Thần (1 Cr 6,19).
Thánh Thần là Thầy giúp ta nhớ lại giáo huấn của Đức Giêsu,
và dẫn ta tới sự thật toàn vẹn và trọn vẹn (Ga 14,26; 16,13).
Thánh Thần là vị Thầy dạy chúng ta cầu nguyện
và gọi Thiên Chúa là Abba, Cha ơi ! (Rm 8,15; Gl 4,4).
Thánh Thần vừa ban nhiều ơn cho mỗi người (1 Cr 12,4-11).
vừa hiệp nhất mọi người thành một thân thể (1 Cr 12,13).
Không thể nào có một Hội Thánh mà không có Thánh Thần.
Thánh Thần là “linh hồn” của Hội Thánh.
Kinh Sáng Danh cổ xưa nhất là: “Sáng danh Đức Chúa Cha,
nhờ Đức Chúa Con, và trong Chúa Thánh Thần.”
Kitô hữu là người sống trong Thánh Thần của Đức Giêsu.
Dù chúng ta đã lãnh bí tích Thánh Tẩy và Thêm Sức,
nhưng chúng ta vẫn phải luôn cầu xin Cha trên trời
ban cho ta Thánh Thần mỗi ngày (Lc 11,13).
Càng để cho Thánh Thần tự do hoạt động trong cuộc sống,
cây đời của chúng ta càng sinh hoa trái tốt tươi (Gl 5,22-23).
Cầu Nguyện
Lạy Cha, xin ban cho chúng con Thánh Thần.
Vì không có Thánh Thần,
Cha sẽ là Đấng nghìn trùng xa cách,
Đức Kitô trở thành nhân vật của quá khứ,
Sách Tin Mừng là mớ chữ vô hồn,
Hội Thánh chẳng khác nào một tổ chức trần thế.
Vì không có Thánh Thần của Cha,
quyền uy trở thành sức mạnh thống trị,
truyền giáo trở thành tuyên truyền,
việc phụng tự trở thành một thứ lễ bái,
cách hành xử của kitô hữu thành thứ đạo đức của nô lệ.
Nhưng nếu có Thánh Thần,
vũ trụ này được nâng lên,
những quặn đau để sinh ra Nước Cha mang ý nghĩa,
Đức Kitô phục sinh thật sự hiện diện,
Tin Mừng thành sức sống vô bờ,
Hội Thánh có nghĩa là hiệp thông.
Nếu có Thánh Thần của Cha,
quyền uy của Hội Thánh là khí cụ phục vụ,
truyền giáo trở thành một lễ Hiện Xuống mới,
phụng vụ là một tưởng niệm và là một thực tại,
các hành động của con người mang tính thần linh.
Lạy Cha, xin ban Thánh Thần cho chúng con.
(dựa theo Đức Thượng phụ Athenagoras)
BÀI 2: SỰ THẬT TRỌN VẸN
Lời Chúa: Ga 15,26-27; 16,12-15)
1526 Khi Đấng Bảo Trợ đến, Đấng mà Thầy sẽ sai đến với anh em từ nơi Chúa Cha, Người là Thần Khí sự thật phát xuất từ Chúa Cha, Người sẽ làm chứng về Thầy.27Cả anh em nữa, anh em cũng làm chứng, vì anh em ở với Thầy ngay từ đầu.
1612 Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi.13 Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn. Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến.14Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em.15 Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy. Vì thế, Thầy đã nói: Người lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em.
Suy Niệm
Ai trong chúng ta cũng muốn biết sự thật,
và căm ghét sự lừa lọc dối trá.
Nhưng không dễ gặp được sự thật nơi người khác,
cũng như nơi chính mình.
Ðể nói lên một sự thật, cần phải trả giá.
Dám nghe một sự thật nhỏ, cần một can đảm lớn!
Ðời người là một cuộc ruổi dong tìm sự thật.
Sự thật vừa đáng sợ, lại vừa đáng yêu.
Khi sống ở đời, Ðức Giêsu đã nói và làm nhiều điều,
để cho các môn đệ thấy sự thật về mình.
Ngài cho họ biết mọi điều Ngài nghe được từ Cha.
Tuy vậy, Ngài vẫn còn nhiều điều phải nói với họ
mà bây giờ họ không kham nổi (x. Ga 16,12).
Ðức Giêsu không có thái độ bao cấp.
Ngài chẳng đòi các môn đệ phải hiểu hết con người Ngài.
Thánh Thần sẽ giúp họ làm điều đó sau khi Ngài phục sinh.
“Khi nào Thần Khí sự thật đến,
Người sẽ dẫn anh em tới sự thật trọn vẹn” (Ga 16,13)
Ðể biết sự thật trọn vẹn về Ðức Giêsu,
để hiểu việc làm và lời nói của Ngài,
chúng ta cần có Thánh Thần làm người hướng đạo.
Ðức Giêsu là một mầu nhiệm sâu thẳm khôn dò.
Nhờ Thánh Thần, ta thấy Chúa Giêsu luôn luôn mới.
Càng gần Chúa Giêsu, ta càng thấy Ngài siêu việt.
Càng biết rõ Ngài, ta càng thấy Ngài lôi cuốn.
Nhờ Thánh Thần, Lời Chúa Giêsu luôn luôn mới.
Ðó không phải là những dòng chữ chết khô,
nhưng là ánh sáng cho mọi hoàn cảnh của cuộc sống.
Nhờ Thánh Thần, Hội Thánh luôn luôn mới.
Ngài là luồng gió mát lúc Hội Thánh gặp khó khăn,
là luồng gió mạnh làm Hội Thánh chuyển mình thức tỉnh.
Chúa Thánh Thần không sống cho mình,
nhưng cho Ðấng sai mình là Ðức Giêsu Kitô (x. Ga 15,26)
Ngài chỉ mong cho Ðức Kitô được tôn vinh (x. Ga 16,14)
Chúa Thánh Thần là phát ngôn viên của Ðức Kitô.
Ngài chỉ nói những gì Ngài đã nghe Ðức Kitô nói.
Ngài không loan báo điều gì mới lạ,
nhưng chỉ giúp ta nhớ lại, hiểu và sống Tin Mừng.
Chúng ta cũng làm chứng cho Ðức Kitô nhờ Thánh Thần.
Cần làm chứng như Ngài trong thái độ khiêm nhu từ bỏ.
Dù chúng ta đã là Kitô hữu, là người Công giáo,
chúng ta vẫn trên đường tìm kiếm sự thật trọn vẹn.
Sự thật bao giờ cũng lớn hơn suy nghĩ của ta.
Sự thật ở nơi người khác tôn giáo, khác quan điểm…
Ðừng tìm cách làm chủ hay độc quyền sự thật.
Hãy để cho sự thật chiếm lấy mình.
Hãy mềm mại để Thánh Thần dẫn vào sự thật,
sự thật về Thiên Chúa, về Ðức Kitô, về tôi và tha nhân.
Có những sự thật rất thường, rất nhỏ, nhưng khó đón.
Chỉ khi chấp nhận chúng, tôi mới gặp được Ðức Kitô.
Ngài là Sự Thật viết hoa, Sự Thật đem lại tự do (x. Ga 8,32).
Gợi Ý Chia Sẻ
- Chúa Thánh Thần hoạt động ở khắp nơi. Ngài đem lại sức sống cho mọi người. Có khi nào bạn thấy Ngài hoạt động nơi những người ngoài Kitô giáo không? Có khi nào bạn thán phục vì lối sống siêu thoát của một phật tử không?
- Sự thật vừa đáng sợ lại vừa đáng yêu. Bạn có sợ biết sự thật về mình không? Bạn có can đảm nói sự thật một cách đầy yêu thương không?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Thánh Thần,
xin ban sức sống cho chúng con.
Xin cho cuộc đời Kitô hữu của chúng con
đừng rơi vào sự đơn điệu nghèo nàn,
vào những lối mòn quen thuộc,
nhưng xin canh tân
và tái tạo chúng con mỗi ngày.
Xin nuôi chúng con bằng những thức ăn mới,
cho chúng con khám phá ra
những chiều sâu khôn dò của Ðức Kitô
và ý nghĩa thâm thúy của Tin Mừng.
Lạy Chúa Thánh Thần là Ðấng ban sự sống,
thế giới hôm nay luôn bị đe dọa
bởi bạo lực, khủng bố, chiến tranh;
mạng sống con người bị coi rẻ.
Xin cho chúng con biết say mê sự sống,
và gieo vãi sự sống khắp nơi.
Ước gì Chúa ban cho nhân loại
một lễ Hiện Xuống mới
để con người có thể hiểu nhau hơn
và đón nhận nhau trong yêu thương.
BÀI 3: NGƯỜI THỞ HƠI TRÊN CÁC ÔNG
Suy Niệm
Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta nghe hai bài đọc
về biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống (Cv 2,1-11; Ga 20,19-23).
Trong bài Tin Mừng theo thánh Gioan, Đức Giêsu phục sinh
bất ngờ đến với các môn đệ vào ngày thứ nhất trong tuần,
khi họ còn hoảng sợ đóng cửa sau cái chết của Thầy.
Ngài nhẹ nhàng cho họ thấy những vết thương,
để họ tin Đấng đang sống và đang đứng trước mặt họ
chính là người Thầy bị đóng đinh, đã chết và được chôn táng.
Ngài trao lại cho các ông sứ mạng Ngài đã nhận từ Chúa Cha:
“Như Chúa Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em.”
Chính vào giây phút này mà Lễ Hiện Xuống bắt đầu.
Thầy Giêsu thở hơi trên các môn đệ, hơi thở sự sống thần linh.
Ngài nói với họ: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.”
Đây là món quà quý nhất Ngài hứa ban khi được tôn vinh.
Đây là Đấng Bảo Trợ mà Ngài đã nhiều lần nhắc đến.
Lễ Hiện Xuống thứ nhất diễn ra cách riêng tư giữa Thầy trò,
trong bầu khí của một căn phòng đóng kín.
Còn năm mươi ngày sau lễ Vượt Qua, cũng tại căn phòng này,
Vào dịp lễ Ngũ Tuần, lại diễn ra một lễ Hiện Xuống khác.
Lần này không có Chúa Giêsu, vì Ngài đã về nhà Cha,
nhưng có tới 120 người tụ họp, có cả các phụ nữ (Cv 1,15).
Bỗng nhiên từ trời có một tiếng lớn như tiếng gió thổi mạnh,
rồi xuất hiện những lưỡi như lưỡi lửa đậu trên từng người.
Thế là mọi người được tràn đầy Thánh Thần,
và bắt đầu nói được tiếng của các dân tộc xa lạ.
Tiếng ầm vang của gió ùa vào đầy căn phòng trên lầu,
và lôi kéo sự chú ý của những người Do-thái sùng đạo
từ khắp nơi trên mặt đất đổ về Giêrusalem mừng lễ.
Họ ngỡ ngàng khi thấy một nhóm người
có khả năng nói thứ tiếng của vùng miền mình sống.
Hai trình thuật trên đây về lễ Hiện Xuống
có những nét khác biệt, và có những nét giống nhau.
Đức Giêsu đã thở hơi để ban Thánh Thần cho môn đệ,
trong bầu khí thân tình của Thầy trò gặp lại nhau.
Niềm vui thì có, nhưng nỗi sợ vẫn còn,
Vì sau khi nhận Thánh Thần, họ vẫn chưa dám mở cửa.
Năm mươi ngày sau, trong cơn gió mạnh chuyển rung,
Thánh Thần đến trên từng người dưới hình lưỡi lửa.
Lần này, Phêrô đã can đảm đứng lên nói bài giảng đầu tiên
mời người nghe hoán cải và chịu phép rửa,
để được ơn tha tội và lãnh nhận Thánh Thần (Cv 2,38).
Các môn đệ đầu tiên đã không giữ Thánh Thần cho riêng mình.
Họ coi việc nhận lấy Thánh Thần là điều cốt yếu (Cv 19,1-7).
Thánh Thần là Đấng vượt qua mọi quốc gia, ngôn ngữ,
và đã bất ngờ ngự xuống trên dân ngoại (Cv 11,15).
Ngài phá vỡ thảm kịch tháp Babel, làm người ta hiểu nhau,
và đem lại sự hiệp nhất mà vẫn giữ sự đa dạng.
Hôm nay Giáo Hội đã lan khắp thế giới, các cánh cửa đã mở tung.
Chúng ta đã được lãnh bí tích Thêm sức, và được sai vào thế gian.
Nhưng chúng ta không chỉ lãnh nhận Thánh Thần một lần.
Chúng ta được Ngài hướng dẫn, trợ lực suốt đời.
Ước gì Thánh Thần luôn ở với, ở bên và ở trong chúng ta,
để giúp chúng ta gặp được Giêsu (Ga 14,16-17).
.
Cầu Nguyện
Lạy Cha, xin ban cho chúng con Thánh Thần.
Vì không có Thánh Thần,
Cha sẽ là Đấng nghìn trùng xa cách,
Đức Kitô trở thành nhân vật của quá khứ,
Sách Tin Mừng là mớ chữ vô hồn,
Hội Thánh chẳng khác nào một tổ chức.
Vì không có Thánh Thần của Cha,
quyền uy trở thành quyền thống trị,
truyền giáo thành tuyên truyền,
việc phụng tự trở thành một thứ sùng bái,
cách hành xử của kitô hữu thành thứ đạo đức của nô lệ.
Nhưng nếu có Thánh Thần,
vũ trụ này được nâng lên,
những đau đớn để sinh ra Nước Cha không vô nghĩa,
Đức Kitô phục sinh thật sự có mặt,
Tin Mừng thành sức sống vô bờ,
Hội Thánh có nghĩa là hiệp thông.
Nếu có Thánh Thần của Cha,
quyền uy của Hội Thánh là phục vụ,
truyền giáo trở thành một lễ Hiện Xuống mới,
phụng vụ là một tưởng niệm và là một thực tại,
các hành động của con người mang tính thần linh.
Lạy Cha, xin ban Thánh Thần cho chúng con.
(dựa theo của Đức Thượng phụ Athenagoras)
BÀI 4: HÃY NHẬN LẤY THÁNH THẦN
Suy Niệm
Lúc đến Êphêsô, Phaolô hỏi một số môn đệ ở đó:
“Khi vào đạo, các ông đã nhận lãnh Thánh Thần chưa?”
Họ trả lời: “Ngay cả việc có Thánh Thần,
chúng tôi cũng chưa hề được nghe nói tới” (Cv 19,1-2).
Chúng ta đã được nghe nói và đã lãnh nhận Thánh Thần,
nhưng có thể Ngài vẫn là Ðấng xa lạ với ta.
Bí tích Thêm sức chỉ còn là một kỷ niệm đẹp,
nhưng nó không làm ta ý thức về sự hiện diện của Thánh Thần,
Ðấng đang ở trong ta và sai ta đi làm chứng.
Khi Ðức Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ,
Ngài đã làm một việc quan trọng,
đó là mời họ tiếp tục sứ mạng mà Ngài đã bắt đầu.
“Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28,19).
“Hãy đi loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16,15).
Trong Tin Mừng hôm nay, Ðấng phục sinh nói với họ:
“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Ga 20,21)
Ðức Giêsu cho các môn đệ tham dự vào sứ mạng của mình.
Chỉ có một sứ mạng duy nhất
là sứ mạng Chúa Giêsu nhận được từ Chúa Cha.
Sứ mạng của các môn đệ nối dài sứ mạng duy nhất ấy.
Ai sẽ giúp các ông thực hiện sứ mạng này?
Ai sẽ cho các ông sức sống để dám mở toang cánh cửa
mà lên đường loan báo Tin Mừng phục sinh?
Sức sống ở nơi hơi thở.
Ðức Giêsu phục sinh đã trao hơi thở của mình,
hơi thở của sức sống thần linh cho các môn đệ.
Khi được trao ban Thánh Thần,
họ trở thành con người mới, sẵn sàng lên đường.
Thánh Thần chẳng ở xa mỗi người chúng ta.
Ngài có mặt khi ta rung động trước một đoạn Lời Chúa,
và muốn sống Lời Chúa trong đời thường.
Ngài có mặt khi ta gọi tên Chúa Giêsu trên môi (1Cr 12,3),
và gọi Thiên Chúa là Cha đầy lòng từ ái (Rm 8,15).
Ngài có mặt khi ta muốn tiến một bước mới
trong đời sống cầu nguyện, trong đời sống thiêng liêng.
Thánh Thần chẳng ở xa Giáo Hội.
Ngài làm cho Giáo Hội được hiệp nhất
bằng cách ban những đặc sủng khác nhau cho nhiều người
để họ phục vụ lợi ích chung.
Ngài hiện diện nơi các vị lãnh đạo Giáo Hội,
nhưng Ngài cũng có mặt nơi các nhóm giáo dân.
Ngài hiện diện trong các bí tích, trong mỗi thánh lễ.
Ngài thánh hóa bánh rượu để trở nên Mình Máu Ðức Kitô.
Thánh Thần là linh hồn của Giáo Hội;
không có Ngài, Giáo Hội chỉ là một cơ cấu đáng ngờ.
Nếu chúng ta mềm mại hơn để cho Ngài dẫn dắt,
nếu chúng ta bớt cứng cỏi để cho Ngài canh tân,
nếu chúng ta đừng dập tắt tiếng của Ngài,
thì chúng ta sẽ thấy những biến đổi kỳ diệu.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Thánh Thần,
xin Ngài hãy đến như cơn gió mát
thổi vào đời con,
thổi vào Giáo Hội,
thổi vào thế giới,
để đem lại cho chúng con
sự tươi mới nhẹ nhàng, sự tự do thanh thoát.
Xin Ngài hãy đến như dòng nước trong
chảy vào đời con,
chảy vào Giáo Hội,
chảy vào thế giới,
để cuốn trôi đi mọi nhơ nhớp, khô cằn, cứng cỏi,
và làm bật dậy
những mầm xanh sự sống nơi chúng con.
Xin Ngài hãy đến như ngọn lửa hồng
chiếu sáng đời con,
chiếu sáng Giáo Hội,
chiếu sáng thế giới,
để chúng con không còn đồng lõa với tối tăm,
nhưng mang trong tim một ước mơ nóng bỏng,
đó là làm cho vũ trụ này rực sáng Tình yêu. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
