SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY NĂM A (Ga 11,1-45)

LỜI CHÚA:

1 Có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a.2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô.3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.”4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”

5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.

6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở.7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê!”8 Các môn đệ nói: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao?”9 Đức Giê-su trả lời: “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời.10Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình!”

11 Nói những lời này xong, Người bảo họ: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.”12 Các môn đệ nói với Người: “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khỏe lại.”13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường.14 Bấy giờ, Người mới nói rõ: “La-da-rô đã chết.15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.”16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy!”

17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi.18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số.19Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời.20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà.21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.22 Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.”23 Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại!”24 Cô Mác-ta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.”25 Đức Giê-su liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?”27 Cô Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”

28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy!”29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su.30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người.31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.

32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.”33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến.34 Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.”35 Đức Giê-su liền khóc.36 Người Do-thái mới nói: “Kìa xem! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy!”37 Có vài người trong nhóm họ nói: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?”38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại.39 Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.”40 Đức Giê-su bảo: “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?”41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con.42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.”43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!”44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”

45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.

BÀI 1: HÃY RA NGOÀI

Suy Niệm

Sự sống là điều đáng quý.

Đầu năm 2020, thế giới đã đổi khác từ khi cơn dịch hoành hành.

Con vi-rút Covid-19 đe dọa sinh mạng mọi người chẳng trừ ai.

Nó chu du như chỗ không người qua mọi quốc gia, mọi biên giới.

Vì quý mạng sống, nên người ta phải hy sinh nhiều điều.

Thành phố trở nên vắng vẻ, mọi sinh hoạt vui chơi ngừng lại.

Nhà thờ không thánh lễ, trường học đóng cửa, người già ở nhà.

Phong tỏa và cách ly, sát trùng và đeo khẩu trang.

Để bảo vệ sự sống tạm bợ ở đời này của thân xác,

người ta đã phải chấp nhận hạn chế tự do cá nhân,

ngưng làm những điều mà trước đây tưởng không thể bỏ.

Bài Tin Mừng hôm nay cũng nói về sự sống và cái chết.

Cái chết của một thanh niên được Đức Giêsu thương mến.

Anh bị đau nặng, không rõ bệnh gì.

Hai bà chị của anh vội vã nhờ người báo cho Đức Giêsu,

hy vọng Ngài mau đến nhà chữa cho anh khỏi bệnh.

Nhưng hai hôm sau Ngài mới thu xếp để đi Bêtania.

Cũng phải mất một ngày đường mới tới nơi.

Khi Ngài đến nơi thì anh đã được chôn bốn ngày rồi.

“Nếu Thầy ở đây thì em con đã không chết” (Ga 11,21.32),

Hai chị em Mácta và Maria đều nói câu đó với Đức Giêsu,

bắt đầu bằng chữ “nếu” đầy buồn thương, nuối tiếc.

Người ta vẫn hay nói như thế trước những chuyện đã lỡ.

Tại sao Thầy lại không có mặt ở đây để cứu em con?

Chắc chắn Thầy thừa sức chữa cho em con khỏi bệnh.

Nhưng bây giờ thì muộn rồi, chẳng còn làm được gì nữa.

Em con đã chết, nghìn trùng xa cách, bình vàng đã vỡ tan.

Khi Đức Giêsu nói: “Em chị sẽ sống lại !” (Ga 11,23),

Mácta chỉ nghĩ em mình sẽ sống lại vào ngày tận thế.

Dù chị tin Thiên Chúa luôn nghe lời Thầy nài xin,

và tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa (Ga 11,22.27),

nhưng chị chẳng tin Thầy sẽ làm được gì trước ngôi mộ.

Ngôi mộ là nơi sự chết thống trị, chưa ai thắng được nó.

Chưa ai vào mộ mà lại có thể đàng hoàng đi ra!

Vì thế khi Đức Giêsu bảo chị: “Đem phiến đá này đi”,

Chị đã vội vã ngăn lại.

Chị không tin Thầy làm gì được với một thi thể đã bốc mùi.

Một xác người chết đã bốn ngày thì đâu còn gì để hy vọng.

Nhưng tại ngôi mộ này, vinh quang Thiên Chúa sẽ tỏ hiện.

Đức Giêsu sắp làm dấu lạ lớn nhất tại đây,

để cho thấy Ngài thật là sự sống lại và là sự sống (Ga 11,25).

Ngài lớn tiếng gọi tên người chết và bảo anh đi ra khỏi mồ.

Ladarô đã vâng lệnh đi ra, dù chân tay còn quấn băng vải,

mặt còn phủ khăn (Ga 11,44).

Anh ấy được giúp để khỏi vướng víu và tự do đi được.

Ladarô đã được hoàn sinh và ra khỏi thế giới của âm hồn.

Đức Giêsu đã đánh thức Ladarô, cho hai chị gặp lại em.

Chúng ta có quyền tin Đức Giêsu đã nở một nụ cười

trên khuôn mặt chưa khô nước mắt,

đã đón lấy người mà Ngài thương mến trong vòng tay.

Ladarô rồi cũng có ngày sẽ chết, vì sự sống đời này là phù du.

Qua dấu lạ này, Đức Giêsu đưa chúng ta đi xa hơn.

Ngài hứa ban sự sống vĩnh cửu cho những ai tin vào Ngài,

nơi đó cái chết không còn quyền lực (Ga 11,25-26).

Vì hoàn sinh Ladarô mà Ngài bị kết án tử (Ga 11,45-54).

Nhưng cái chết của Ngài cho chúng ta cuộc sống vĩnh hằng,

nơi không còn phiền muộn, tang tóc, chia ly.

Chỉ mong chúng ta hôm nay tin mạnh hơn chị Mácta,

dù cái chết vẫn rình rập và quật ngã bao người trên thế giới.

Cầu Nguyện

 

Lạy Chúa là Thiên Chúa của lòng con,

Chỉ mình Chúa biết và thấy mọi nỗi xao xuyến của con.

Chỉ mình Chúa biết rằng

mọi khắc khoải của con đều do con sợ mất Chúa,

sợ xúc phạm đến Chúa,

sợ không yêu Chúa nhiều

như con phải yêu và khao khát yêu.

Lạy Chúa là Đấng thấu biết mọi sự,

Đấng duy nhất có thể thấy tương lai,

Nếu Chúa biết chính vì vinh danh Chúa hơn,

và vì phần rỗi của con

mà con phải ở lại trong tình trạng cùng khốn này,

thì xin Chúa cứ để yên như vậy.

Con không muốn né tránh đâu.

Xin cho con sức mạnh để chiến đấu

và chiếm được phần thưởng Chúa ban

dành cho những tâm hồn mạnh mẽ.

(Cha Thánh Padre Piô).

BÀI 2: THẦY LÀ SỰ SỐNG LẠI

Suy Niệm

Bệnh tật và cái chết đeo đẳng lấy đời người.
Bệnh tật làm con người bị tê liệt.
Còn cái chết thì như một nhát dao
cắt đứt tất cả mọi dự tính về cuộc sống.
Ngay cả đối với người tín hữu,
cái chết vẫn là một mầu nhiệm làm họ run rẩy.
Ðức Giêsu trong Vườn Dầu cũng sợ hãi trước cái chết.
Cái chết đưa đến chia ly
nên có nước mắt, tiếc thương, nhung nhớ.

Hai chị em Mácta và Maria rất đau buồn
trước cái chết của người em là Ladarô.
Cả hai đều tiếc vì Thầy không có mặt lúc ấy.
Bốn ngày đã trôi qua, đá đã lấp cửa mồ.
Thi hài người chết đã bắt đầu phân hủy.
Chẳng còn chút hy vọng nào…
Bất chấp nguy hiểm đến tính mạng,
Ðức Giêsu vẫn trở lại Giuđê
để đến thăm gia đình mà Ngài có lòng quý mến.
Ngài biết Ngài sẽ làm gì để tôn vinh Chúa Cha,
và qua đó chính Ngài cũng được tôn vinh.
Dầu vậy, trước nỗi đau của hai chị em,
Ðức Giêsu vẫn thổn thức và xao xuyến.
Ngài bật khóc trên đường đi đến mộ.
Trước ngôi mộ đá, Ngài đã cất tiếng cảm tạ Cha,
vì Cha đã nhận lời Ngài xin
khi cho Ngài quyền làm cho người chết được sống lại.

Theo tiếng gọi của Đức Giêsu, Ladarô đã bước ra khỏi mồ.
Làm sao nói hết được niềm vui của ba chị em,
và sự kinh ngạc của những người chứng kiến!

Trong sứ điệp nhân ngày Giới trẻ Thế giới năm 1996,
Ðức Thánh Cha đã yêu cầu các bạn trẻ
“hãy trở nên những ngôn sứ của sự sống và tình yêu,
những ngôn sứ của niềm vui.”
Thế giới văn minh nhưng có nhiều bóng tối sự chết:
chiến tranh, đói kém, phá thai, tự tử, sida,
những vụ ám sát, đặt chất nổ, tai nạn giao thông…
Cái chết thân xác phản ánh một cái chết nguy hiểm hơn,
cái chết của tình yêu ở trong lòng con người.
Cái chết thắng thế khi con người sống buông xuôi,
chán chường và khép kín trong ích kỷ.
Ðức Giêsu là sự sống lại và là sự sống.
Ngài trả lại sự sống cho Ladarô.
Ngài lau khô nước mắt cho Mácta và Maria.
Khi gắn bó với Ðức Giêsu, chúng ta cũng có khả năng
thông truyền sự sống và niềm vui cho thế giới.
Thiên Chúa là Chúa của sự sống, đời này và đời sau.
Ngài say mê sự sống của con người.
Ước gì chúng ta dám cất đi những phiến đá che mộ
để người chết có thể bước ra.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu thương mến, 
xin ban cho chúng con 
tỏa lan hương thơm của Chúa 
đến mọi nơi chúng con đi. 
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con 
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa. 
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con 
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa. 
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, 
để những người chúng con tiếp xúc 
cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con. 
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, 
không phải bằng lời nói suông, 
nhưng bằng cuộc sống chứng tá, 
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa. Amen. 

(Chân phước Têrêxa Calcutta)

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.