LỜI CHÚA:
1 Sau ngày sa-bát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng, bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a, đi viếng mộ.2 Thình lình, đất rung chuyển dữ dội: thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên;3 diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết.4 Thấy người, lính canh khiếp sợ, run rẩy chết ngất đi.5 Thiên thần lên tiếng bảo các phụ nữ: “Này các bà, các bà đừng sợ! Tôi biết các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh.6 Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm,7 rồi mau về nói với môn đệ Người như thế này: Người đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Ga-li-lê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người. Đấy, tôi xin nói cho các bà hay.”8 Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.
9 Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: “Chào chị em!” Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người.10 Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà: “Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.”
BÀI 1: TRỞ VỀ GALILÊ
Suy Niệm
Thật lạ lùng khi vào thời Đức Giêsu,
lời chứng của phụ nữ không được coi là có giá trị pháp lý,
thế mà Mátthêu lại kể cho chúng ta câu chuyện
hai phụ nữ làm chứng về Chúa phục sinh.
Nếu chuyện ấy không có thật,
chẳng ai bịa ra một chuyện vô bổ như thế.
Hai bà Maria này đã chứng kiến cái chết của Thầy Giêsu,
đã dự việc chôn cất và biết rõ vị trí ngôi mộ (Mt 27,56.61).
Suốt ngày sabát, trong đau đớn và nhớ nhung,
hai bà như sống trong một cuộc canh thức dài.
Họ chỉ mong cho chóng sáng để ra viếng mộ.
Các bà là những người đến mộ đầu tiên,
nên được diễm phúc chứng kiến những điều kỳ diệu.
Đất rung chuyển dữ dội, một thiên thần chói ngời từ trời xuống,
lăn tảng đá che cửa mộ ra và ngồi lên trên.
Quyền năng của Thiên Chúa đè bẹp sức mạnh của tử thần.
Tảng đá nặng nề chẳng cầm giữ được Đấng bị đóng đinh.
Các bà đi tìm Đấng đã chết nơi nấm mộ.
Nhưng Đấng ấy đâu có ở đây, vì Đấng ấy đã trỗi dậy rồi (v. 6).
Thiên thần mời các bà đến kiểm chứng chỗ Người nằm.
Quả thực, chẳng còn thân xác Người ở đó, ngôi mộ trống trơn.
Nhưng sự trống trơn này lại là một tin mừng.
Vì nếu Người còn nằm đó thì ai dám nói Người đã sống lại.
Ngôi mộ trống trơn là do bàn tay quyền năng của Chúa Cha.
Cha đã nâng con trỗi dậy và cho con được phục sinh.
Đấng bị đóng đinh đã chết và đã nằm xuống.
Đấng nằm xuống đã được nâng dậy và sẽ đi gặp môn đệ ở Galilê.
Lòng vui như mở hội, các bà vội chạy về báo tin cho các môn đệ.
Đang khi chạy về thì chính Đấng phục sinh hiện ra đón gặp họ.
Ngây ngất vì cuộc gặp gỡ quá đỗi bất ngờ,
các bà chỉ biết phủ phục dưới chân Người mà thờ lạy (c. 9).
Như vị thiên sứ, Thầy Giêsu cũng dặn các bà
về việc Ngài muốn gặp các môn đệ của Ngài ở Galilê.
Lạ thay Thầy vẫn gọi các môn đệ là anh em (c. 10),
dù họ đã bỏ rơi Thầy trong lúc Thầy cần đến họ nhất.
Rõ ràng Thầy Giêsu phục sinh muốn tha thứ và làm hòa với họ.
Các phụ nữ trở nên chứng nhân đầu tiên của sự phục sinh.
Họ đã thấy ngôi mộ trống, hơn nữa, họ còn gặp Đấng sống lại.
Nhờ họ, Thầy Giêsu và các môn đệ ở Galilê gặp nhau.
Giáo Hội hôm nay cần những người có kinh nghiệm gặp Chúa,
để loan báo Tin Mừng và giúp người khác gặp Chúa.
Lúc nào Giáo Hội cũng cần những Maria cháy bỏng một tình yêu!
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu phục sinh
Chúa đã sống đến cùng cuộc Vượt qua của Chúa,
xin cho con biết sống
cuộc Vượt qua mỗi ngày của con,
Vượt qua sự nhỏ mọn và ích kỷ.
Vượt qua những đam mê đang kéo ghì con xuống.
Vượt qua nỗi sợ khổ đau và nhục nhã.
Vượt qua đêm tăm tối cô đơn của Vườn Dầu.
Vượt qua những khắc khoải của niềm tin.
Vượt qua những thành kiến con có về người khác…
Chính vì Chúa đã phục sinh
nên con vui sướng và can đảm vượt qua,
dù phải chịu mất mát và thua thiệt.
Ước gì con biết noi gương Chúa phục sinh
gieo rắc khắp nơi bình an và hy vọng,
tin tưởng và niềm vui.
Ước gì ai gặp con
cũng gặp thấy sự sống mãnh liệt của Chúa.
BÀI 2: RẤT ĐỖI VUI MỪNG
Suy Niệm
Vào thời Đức Giêsu, phụ nữ không được coi trọng.
Với truyền thống văn hóa của người Do-thái thời đó,
Đức Giêsu không thể gọi một nhóm phụ nữ
đi theo mình khắp nơi để làm môn đệ.
Tuy nhiên, vẫn có một nhóm phụ nữ vùng Galilê
mộ mến và chịu ơn Thầy Giêsu, nên đã đi theo Thầy.
Họ có mặt bên Thầy trong những ngày cuối,
và đã theo Thầy trên suốt chặng Đàng Thánh Giá,
Trong khi các môn đệ nam bỏ trốn vì sợ liên lụy,
các bà đã đứng xa nhìn Thầy chịu đóng đinh.
Họ đã chăm chú xem ông Giô-xếp tẩn liệm Thầy
trong ngôi mộ mới, đục sâu vào núi đá,
và họ đã ngồi ngắm nhìn ngôi mộ (Mt 27,55-61).
Biến cố Thầy chịu đóng đinh là một biến cố kinh hoàng,
vượt sức chịu đựng của các phụ nữ.
Họ đã trải qua một đêm thứ sáu và thứ bảy thật dài,
mong ngóng mau hết ngày sa-bát để ra thăm mộ.
Ngôi mộ là nơi tập trung tất cả tình thương của họ.
Người ta đã giết chết Thầy rồi,
xác Thầy là điều duy nhất họ còn giữ được.
Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần,
Hai bà Maria là những phụ nữ đầu tiên ra viếng mộ.
Đơn giản họ muốn được gần xác Thầy,
để khóc than, để nhớ thương, tiếc nuối…
Họ vẫn chưa hết bàng hoàng về chuyện đã xảy ra.
Cái chết của Thầy làm đức tin họ bị xao động.
Tại sao Thiên Chúa lại để cho xảy ra chuyện đó?
Khi đến mộ, các bà chẳng ngờ những gì sẽ xảy ra ở đây.
Đây không còn là ngôi mộ, với phiến đá to chắn ở cửa,
vì bỗng nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội,
và phiến đá bị một vị thiên sứ lăn qua một bện.
Cửa mộ mở tung, cho thấy rõ những gì trong mộ.
Vị thiên sứ mang dáng vẻ của người thuộc thiên giới.
Cả khuôn mặt lẫn y phục đều bừng sáng trắng tinh.
Vị này khuyên các bà đừng sợ,
và tỏ ra hiểu biết lý do khiến các bà đến mộ:
“Tôi biết các bà tìm Đức Giêsu, Đấng chịu đóng đinh.”
Thiên sứ giải thích tại sao ngôi mộ lại không còn xác Thầy:
“Người không có ở đây, vì Người đã được phục sinh.”
Thiên sứ còn mời các bà lại gần chỗ đã đặt xác:
“Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm.”
Nhưng quan trọng nhất là câu nói này của vị thiên sứ:
“Các bà hãy đi cho nhanh, và nói với các môn đệ:
Người đã được phục sinh từ cõi chết.”
Đây là Tin Mừng cho các bà còn đứng đó phân vân.
Thầy Giêsu đã sống lại thật rồi, đã ra khỏi mộ rồi.
Các bà có bổn phận báo cho các môn đệ biết tin đó,
và trở thành những sứ giả đầu tiên đi loan báo Tin Mừng.
Họ cũng phải nhắc lại cái hẹn của Thầy với các môn đệ:
“Người đến Galilê trước các ông, ở đó các ông sẽ gặp Người.”
Các phụ nữ thành cầu nối để Thầy phục sinh gặp lại trò cũ.
Vừa sợ, vừa vui, nhưng vui thì lớn hơn sợ nhiều lần,
các bà nhanh chóng rời khỏi ngôi mộ mà họ quyến luyến.
Họ có một sứ mạng lớn lao và khẩn trương,
khiến họ phải chạy nhanh cho kịp.
Chẳng ngờ trên đường đến với các môn đệ
thì họ lại gặp chính Thầy Giêsu phục sinh,
hay đúng hơn, chính Thầy đón gặp họ trên đường.
Thầy là người mở lời chào: “Chị em hãy vui lên!”
Có vẻ các bà nhận ra Thầy ngay.
Vị Thầy mà họ thấy chết trên thập giá đã ba ngày rồi,
đã được chôn, và họ không thấy xác nằm ở mộ nữa,
vị Thầy ấy giờ đây đang đứng trước mặt họ.
Lòng họ đầy nỗi sợ hãi cùng với niềm vui khôn tả.
Nhưng họ không thể cưỡng được chuyện lại gần Thầy,
bái lạy Thầy và ôm lấy chân.
Thầy đã phục sinh thật rồi, đúng như lời thiên sứ nói.
Đây không phải là một thị kiến, hay một giấc mơ.
Thầy không phải là một bóng ma hay ảo ảnh.
Chẳng những họ được thấy mà còn được chạm vào Thầy.
Thầy lại nhắc họ đi báo Tin Mừng Thầy được phục sinh
cho các môn đệ, mà Ngài gọi là “anh em của Thầy”.
Đức Giêsu không nhắc đến những vấp ngã của các ông.
Ngài muốn làm hòa với họ và nối lại mối dây thân thiết.
Bài Tin Mừng trong lễ Vọng Phục sinh thật là vui.
Hai phụ nữ đã trải qua bao kinh nghiệm thiêng liêng,
bao cung bậc của tình cảm, từ sợ hãi đến vui mừng,
và cuối cùng là niềm hạnh phúc ngất ngây vì gặp Chúa.
Họ đi tìm xác Thầy, nhưng lại gặp Thầy đang sống.
Nước mắt đớn đau từ hai ngày qua được Thầy lau khô.
Hôm nay, Chúa phục sinh cũng đón chúng ta trên đường.
khi chúng ta đang tìm kiếm, khổ đau vì mất mát, thất vọng.
Chỉ cần nghe tiếng chào của Ngài là con tim sẽ vui trở lại.
Chỉ cần lại gần Ngài, chúng ta sẽ nói được: Ha-lê-lui-ya.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu phục sinh
Chúa đã sống đến cùng cuộc Vượt qua của Chúa,
xin cho con biết sống
cuộc Vượt qua mỗi ngày của con.
Vượt qua sự nhỏ mọn và ích kỷ.
Vượt qua những đam mê đang kéo ghì con xuống.
Vượt qua nỗi sợ khổ đau và nhục nhã.
Vượt qua đêm tăm tối cô đơn của Vườn Dầu.
Vượt qua những khắc khoải của niềm tin.
Vượt qua những thành kiến con có về người khác…
Chính vì Chúa đã phục sinh
nên con vui sướng và can đảm vượt qua,
dù phải chịu mất mát và thua thiệt.
Ước gì con biết noi gương Chúa phục sinh
gieo rắc khắp nơi bình an và hy vọng,
tin tưởng và niềm vui.
Ước gì ai gặp con
cũng gặp thấy sự sống mãnh liệt của Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
