SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 3 MÙA VỌNG NĂM A (Mt 11,2-11)

LỜI CHÚA:

2 Ông Gio-an lúc ấy đang ngồi tù, nghe biết những việc Đức Ki-tô làm, liền sai môn đệ đến hỏi Người rằng:3 “Thưa Thầy, Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?”4 Đức Giê-su trả lời: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe:5 Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng,6 và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

7 Họ đi rồi, Đức Giê-su bắt đầu nói với đám đông về ông Gio-an rằng: “Anh em ra xem gì trong hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng?8 Thế thì anh em ra xem gì? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng? Kìa những kẻ mặc gấm vóc lụa là thì ở trong cung điện nhà vua.9Thế thì anh em ra xem gì? Một vị ngôn sứ chăng? Đúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết, đây còn hơn cả ngôn sứ nữa.10 Chính ông là người Kinh Thánh đã nói tới khi chép rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến.

11 “Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông.

BÀI 1: PHÚC THAY AI KHÔNG VẤP NGÃ VÌ TÔI

Suy Niệm

“Phúc thay ai không vấp ngã vì tôi” (Mt 11,6),

không vì thấy cách tôi sống mà mất lòng tin vào tôi.

Ông Gioan Tẩy giả có nguy cơ vấp ngã vì Đức Giêsu.

Khi làm phép rửa cho Ngài ở sông Giođan,

ông nhận ra Đức Giêsu là Đấng Mêsia, Đấng phải đến.

Gioan có một hình ảnh về Đấng Mêsia.

Đấng ấy là một vị Thẩm phán nghiêm khắc,

sẽ nổi cơn thịnh nộ với những ai không hối cải,

sẽ tẩy luyện mọi người bằng Thánh Thần và lửa (Mt 3,7.11).

Đấng ấy sẽ trừng phạt những cây không sinh trái,

không phải chỉ tỉa cành, mà còn chặt luôn tận gốc (Mt 3,10).

Những hình ảnh dữ dội trên đây

ta thấy có trong Cựu Ước (Am 5,18-20; Ml 3,2-3; Is 66,24).

Gioan tin rằng khi Đức Giêsu đến, Ngài sẽ làm như thế.

Và ông đã chờ, đã bị nộp, rồi bị ngồi tù (Mt 4,12; 11,2),

và đã thất vọng vì thấy một Đức Giêsu rất khác.

Ngồi trong tù nhưng ông vẫn theo dõi các việc làm của Ngài.

Giêsu này hiền quá, không hề nghiêm khắc như ông tưởng.

Từ đó ông đâm ra nghi ngờ lời giới thiệu của mình,

và đã sai các môn đệ của ông đến gặp Đức Giêsu.

Đức Giêsu cho họ thấy mình thật là Đấng Mêsia,

nhưng không như Gioan nghĩ.

Ngài đã chữa người mù, cho người bất toại đi được,

kẻ điếc được nghe, tẩy sạch người phong, hoàn sinh kẻ chết,

và người nghèo được nghe loan báo Tin Mừng (Mt 11,4-5).

Những việc này đã được ngôn sứ Isaia tiên báo (Is 61,1-2),

và Đức Giêsu đã làm ứng nghiệm những lời tiên báo này.

Khi các môn đệ của Gioan trở về thuật lại lời Đức Giêsu,

hy vọng Gioan vẫn cảm thấy bình an,

dù khuôn mặt của Đức Giêsu khác với lời ông giới thiệu.

“Phúc thay ai không vấp ngã vì tôi.”

Trong thực tế, có nhiều người đã vấp ngã vì Đức Giêsu.

“Người đã đến nhà mình,

nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1,11).

Cách đến của Thiên Chúa bao giờ cũng bất ngờ,

vì lối nghĩ của Thiên Chúa khác lối nghĩ của con người.

Người Do-thái chờ mong một Đấng Mêsia chiến thắng,

đem lại cho đất nước tự do, hạnh phúc, ấm no.

Nhưng Thiên Chúa lại cho một Đấng Mêsia thất bại,

chẳng có khả năng giải phóng dân tộc,

và cũng chẳng có khả năng xuống khỏi thập giá.

Nếu Chúa Giêsu phục sinh không hiện ra cho Phaolô

thì ông sẽ mãi mãi là một người bách hại các kitô hữu,

mãi mãi coi Đức Giêsu là một tên phá hoại Do-thái giáo.

Chúa Giêsu phục sinh đã chinh phục ông về cho Ngài.

Đây là một chiến thắng lớn của Thiên Chúa.

Phaolô chẳng những tin Đức Giêsu là Đấng Mêsia,

ông còn tin Đức Giêsu chịu đóng đinh là Con Thiên Chúa.

Đời sống đức tin của chúng ta cũng có lúc gặp khó khăn.

Như Gioan ngồi trong tù, nghi ngờ và bất an,

chúng ta cũng đặt lại những câu hỏi tưởng như đã rõ.

Thiên Chúa không bị gói gọn trong những công thức,

hay bị khô cứng trong một số hình ảnh rập khuôn.

Thiên Chúa luôn luôn mới khi vén mở thêm chính mình.

Chúng ta cần lắng nghe nhau, mềm mại trong suy nghĩ,

để khám phá ra khuôn mặt mới của Thiên Chúa.

 

Cầu Nguyện

Lạy Chúa,

xin dạy con biết lắng nghe

những người ở rất gần con, gia đình, bè bạn,

những người làm việc chung với con.

Xin giúp con nhận ra rằng

dù họ nói gì với con đi nữa

thì họ cũng có ý xin con chấp nhận trọn vẹn con người họ

và thực sự lắng nghe họ.

 

Lạy Chúa,

xin dạy con biết lắng nghe những người ở xa con,

tiếng thì thầm của người thất vọng,

tiếng van xin của người bị bỏ rơi,

tiếng kêu cứu của người sầu muộn.

 

Lạy Chúa,

xin dạy con biết lắng nghe chính con người của con.

Xin giúp con đừng sợ tin vào tiếng Chúa mời gọi

trong nơi sâu thẳm nhất của lòng con.

 

Lạy Chúa Thánh Thần,

xin dạy con biết lắng nghe tiếng của Ngài

khi con phấn khởi hay chán nản,

khi con xác tín hay nghi ngờ,

khi con ồn ào hay lặng lẽ.

 

Vâng lạy Chúa, xin dạy con luôn biết lắng nghe. Amen.

 

(Khuyết danh)

 

BÀI 2: CÒN PHẢI ĐỢI AI?

 

Suy Niệm

“Anh em ra xem gì trong hoang địa?”
Ðức Giêsu đã ba lần đặt câu hỏi như thế.
Hẳn không phải để xem một cây sậy bị gió lay,
vì Gioan chẳng phải là người dễ lung lay, khuất phục.
Cũng không phải để xem người mặc lụa là gấm vóc,
vì Gioan chỉ có áo lông lạc đà và dây lưng da.
Nhưng để gặp một vị ngôn sứ cao trọng hơn cả,
vì ông ở đỉnh cao kết thúc Cựu Ước,
đồng thời ông là người giới thiệu Ðức Kitô cho dân Israel.

Ðối với ông, Ðức Kitô là Ðấng mạnh mẽ.
Ngài đến sau ông, nhưng mạnh hơn ông (x. Mt 3,11).
Ngài như người cầm rìu chặt mọi cây không sinh trái
và quăng vào lửa (x. Mt 3,10).
Ngài còn như người cầm nia sàng sảy (x. Mt 3,12),
thóc lép thì cho vào lửa, thóc mẩy thì thu vào kho.
Ngài sẽ thanh tẩy trong Thánh Thần và lửa (x. Mt 3,11).
Quả thực Ngài là vị thẩm phán đáng sợ.
Ngài trừng phạt tội nhân bằng ngọn lửa không hề tắt.

Khi ở tù, Gioan vẫn nghe biết các việc Ðức Giêsu làm.
Thật chẳng có gì giống với những điều ông đã loan báo.
Ngỡ ngàng, hoang mang, ông sai môn đệ đến gặp Ngài.
Ðức Giêsu kín đáo cho thấy Ngài thật là Ðức Kitô,
vì Ngài làm ứng nghiệm những lời ngôn sứ Isaia loan báo.
Ngài không phải là một Mêsia đoán phạt, báo thù,
nhưng là một Mêsia xót thương cúi xuống người đau khổ.
Gioan đứng trước một thách đố.
Ông có chịu đổi quan niệm của mình về Ðấng Mêsia không?
Nếu không đổi, ông chẳng thể nào đón nhận Ðức Giêsu,
Ðấng mà ông đã giới thiệu là Kitô, là Chiên Thiên Chúa.

“Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”
Phêrô cũng đã vấp ngã sau khi tuyên xưng đức tin.
Ông không thể nào chấp nhận một Mêsia chịu đau khổ.
Giona cũng nổi giận, vì Thiên Chúa không phạt dân Ninivê
như lời ông loan báo cho họ (x. Ga 3,4; 4,1).
Như thế cả Giona, Gioan Tẩy giả, hay Phêrô
đều phải mở lòng để đón lấy Thiên Chúa bất ngờ.
Ngài không như điều ta tưởng,
thậm chí có khi Ngài ngược với điều ta rao giảng.
Gioan đã vượt qua chính mình khi nói:
“Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại” (Ga 3,30).
Ông đã giới thiệu môn đệ và dân chúng đến với Ðức Giêsu.
Nhưng ông còn phải vượt qua chính mình một lần nữa,
khi chấp nhận thanh lọc cái nhìn của mình về Ðấng Mêsia.

Mùa Vọng là thời gian chờ đợi Chúa đến.
Khi ta nghĩ Chúa đến một cách ồn ào, oai phong lẫm liệt,
thì Ngài lại đến cách âm thầm lặng lẽ.
Khi ta tưởng Chúa đến qua những đại lộ thênh thang,
thì Ngài lại đến qua ngõ hẹp tăm tối.
Khi ta chờ Ngài trả lời, Ngài lại đặt cho ta câu hỏi!
Xin cho chúng ta đừng đi tìm Ngài, khi Ngài đang ở kề bên.

 

Cầu Nguyện

Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế Nguời là tất cả của tôi. 
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi, 
đến với Người trong mọi sự, 
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc. 
Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người. 
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người 
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi. Amen. 

(R. Tagore)

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J