LỜI CHÚA:
19 Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!”20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.21 Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.”22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”
24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến.25 Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.”26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.”27 Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”28 Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”29 Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”
30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này.31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.
BÀI 1: BÌNH AN CHO ANH EM
Suy Niệm
Giáo hội đặc biệt dành Chúa nhật thứ hai sau lễ Phục sinh
để kính Lòng Chúa Thương xót.
Khi đi rao giảng, Đức Giêsu hay chạnh lòng thương
trước những người bệnh tật, khổ đau, tội lỗi.
Khi Ngài bước vào cuộc Khổ nạn và đi đến cái chết,
chúng ta cũng thấy trái tim Ngài đầy tình xót thương.
Ngài thương các môn đệ khi mắt họ nặng trĩu ở Vườn Dầu,
Ngài để cho họ ngủ dù rất mong họ thức (Mt 26,43-44).
Ngài chấp nhận nụ hôn phản bội của Giuđa
và đứng ra bảo vệ để các môn đệ rút lui an toàn (Ga 18,8-9).
Ngài sờ vào tai của anh đầy tớ vị thượng tế để chữa lành,
sau khi tai anh bị chém đứt (Lc 22,51).
Lúc gà gáy, Ngài quay lại nhìn Phêrô sau khi ông chối Ngài.
Cái nhìn cảm thông, tha thứ, khiến ông bật khóc (Lc 23,62).
Trên đường lên Núi Sọ, khi các phụ nữ khóc thương Ngài,
Ngài lại tỏ lòng thương họ, vì tai họa họ sắp phải chịu (Lc 23,28).
Trên thập giá, Ngài xin Cha tha thứ cho những kẻ giết mình,
và ban ơn cứu độ cho người trộm biết thống hối (Lc 23,34.43).
Cử chỉ tình yêu cuối cùng của Ngài là gắn kết
Mẹ của mình với anh môn đệ mình thương:
“Đây là con của Bà… Đây là Mẹ của anh” (Ga 19,26-27).
Khi Đức Giêsu được Thiên Chúa Cha phục sinh từ cõi chết,
Ngài được đưa vào vinh quang đã có trước đây (Ga 17,24),
được Cha trao mọi quyền năng trên trời dưới đất (Mt 28,18).
Dù chiến thắng khải hoàn, Ngài vẫn là Chúa xót thương.
Đấng đầy quyền năng thần linh vẫn tôn trọng tự do con người.
Chúa phục sinh đã không đi gặp Philatô,
để trừng phạt ông này về tội hèn nhát, không dám tha.
Ngài không hiện ra để lên án sự vô trách nhiệm của ông.
Chúa phục sinh cũng không đi gặp các thượng tế
để vạch trần lòng dạ xấu xa của họ,
khi họ lên kịch bản công phu nhằm hãm hại Ngài.
Họ đã thách Ngài xuống khỏi thập giá để họ tin (Mt 27,42).
Bây giờ Ngài có thể bắt họ tin bằng việc hiện ra với họ.
Nhưng Ngài đã không làm.
Những người được Đấng phục sinh hiện ra,
đều là các môn đệ và tín hữu (1 Cr 15,3-8).
Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho ta thấy
lòng thương xót vô bờ của Đấng phục sinh đối với các môn đệ.
Ngài đi bước trước đến với họ,
để ủi an nâng đỡ họ sau biến cố thập giá kinh hoàng,
biến cố làm vỡ tan mọi hy vọng và sụp đổ mọi ước mơ.
Các môn đệ đã mang những mặc cảm do vấp ngã.
Thầy đến để an ủi chữa lành các thương tích
bằng việc cho họ thấy các vết thương trên thân thể mình.
Các dấu đinh ở tay chân, và dấu đâm ở cạnh sườn Thầy
đem lại niềm vui và niềm tin về vị Thầy đã chết
nhưng nay đang sống và đang đứng bên họ.
Đấng phục sinh tế nhị không nhắc lại chuyện đã qua.
Ngài đẩy họ về phía trước, và sai phái họ lên đường.
Rồi sẽ đến lúc họ phải mở toang mọi cánh cửa khép,
thắng mọi sợ hãi, và chấp nhận chung số phận với Thầy.
Đấng phục sinh là Đấng có trái tim thương xót.
Ngài không muốn mất Tôma, vì Ngài biết tính của anh ấy.
Ngài hiểu những đòi hỏi có vẻ quá đáng của anh,
và biết anh muốn tin một cách nghiêm túc.
Chính vì thế một tuần sau, Ngài đã trở lại để gặp anh,
và thỏa mãn mọi điều anh đòi hỏi (Ga 20,27).
Thầy Giêsu vui sướng khi thấy lòng tin của anh mềm lại.
Anh chịu thua khi thấy tình thương Thầy dành cho mình,
chỉ biết thốt lên lời tuyên xưng: Lạy Thiên Chúa của con!
Tình thương của Đấng phục sinh không chỉ dành cho Tôma,
mà còn trải rộng đến đoàn tín hữu tương lai.
Vẫn có những con chiên cần được đưa về ràn (Ga 10,16).
Vẫn có những người vì không thấy nên chưa tin (Ga 20,29).
Vẫn có những người đã tin nhưng nay đức tin bị mất.
Mùa Phục sinh là thời gian bắt chước Đấng phục sinh
đi thăm các Tôma ở quanh ta…
Cầu Nguyện
Lạy Cha là Chúa trời đất,
Cha là Cha toàn năng,
nhưng Cha lại không phải là nhà độc tài.
Cha không quyết định một cách vô lý và độc đoán.
Cha đã cho con người cùng được chia sẻ tự do của Cha,
và Cha luôn tôn trọng tự do ấy,
dù con người vẫn lạm dụng tự do để làm điều xấu.
Lạy Cha toàn năng,
Khi trao cho loài người chúng con tự do,
Cha đã muốn tự giới hạn phần nào sự toàn năng của Cha.
Bởi đó sự dữ có sức tung hoành trong thế gian này.
Khi lòng độc ác của một số người đã treo Con Cha lên,
chúng con hiểu Cha có đủ quyền năng để đưa Ngài xuống.
Nhưng Cha đã muốn Con Cha chia sẻ cái chết bất công
của bao người thấp cổ bé miệng trên thế giới.
Cha muốn cái chết ô nhục trên thập giá của Con Cha
trở nên dấu chỉ cao nhất của tình yêu Cha
đem lại ơn cứu độ cho nhân loại.
Lạy Cha toàn năng và khiêm hạ,
chúng con tin Cha vẫn đang làm việc để phục vụ chúng con.
Cha vẫn trao ban bánh và cá cho nhu cầu hàng ngày.
Cha vẫn mở cửa khi nghe tiếng gõ rụt rè của chúng con.
Chúng con tin vào tình yêu Cha
dành cho từng người ngay giữa sóng gió.
Và chúng con biết mình không bao giờ phải thất vọng.
BÀI 2: VUI MỪNG VÌ THẤY CHÚA
Suy Niệm
“Chúng tôi đã được thấy Chúa”
Ðó là tiếng reo vui ngây ngất của các môn đệ.
Thầy Giêsu, người đã bị đóng đinh, chết và chôn táng,
nay bất ngờ hiện đến, đứng giữa họ thật gần gũi.
Ðộng từ “thấy” được nhắc đến 6 lần trong bài Tin Mừng này.
Thấy Thầy vẫn như xưa, với những dấu đinh và vết đâm.
Nhưng Thầy cũng khác xưa, nên không dễ nhận ra ngay.
Maria Mácđala cứ tưởng Thầy là người làm vườn !
Ðể thấy được Chúa phục sinh, cần có đức tin.
Ai tin mới thấy, và thấy để rồi tin hơn.
“Phúc cho ai không thấy mà tin”
Chúng ta vẫn tin bao điều mình không thấy.
Các bạn trẻ vẫn tin vào tình yêu, tình bạn.
Các đôi vợ chồng vẫn tin vào sự chung thủy của nhau,
dù chẳng ai thấy rõ hết lòng dạ con người.
Tin không phải là một hành vi mù quáng hay phi lý.
Tin chẳng hề làm hạ giá con người.
Trái lại, chỉ con người mới biết tin và dám tin.
Nhờ tin, tôi không còn bị giam trong thế giới chật hẹp
của cân đo đong đếm, của vật chất khả giác,
nhưng được đưa vào một thế giới phong phú hơn nhiều:
thế giới của những ngôi vị tự do, của chính Thiên Chúa.
Tin là chấp nhận bấp bênh, là có thể bị lừa.
Nhưng nếu không tin thì không thể sống được.
Vấn đề là phải biết tôi đã tin vào ai.
Khủng hoảng lớn nhất là khủng hoảng niềm tin:
niềm tin vào Thiên Chúa và niềm tin vào con người.
Cả hai niềm tin nâng đỡ nhau và cho tôi hạnh phúc.
Ông Tôma không tin vào lời chứng của các bạn,
nên ông chậm tin vào việc Chúa phục sinh.
Khi Chúa giúp ông lấy lại niềm tin vào Chúa,
ông sẽ gắn bó hơn nhiều với cả nhóm môn đệ.
Chúng ta là những kẻ không thấy mà tin.
Không thấy bằng mắt thường,
nhưng vẫn thấy bằng con mắt đức tin.
Tin là một cách thấy nghiêm túc.
Người tin là người thấy bằng trái tim.
Họ thấy được Ðấng Vô Hình rõ hơn cả cái hữu hình.
Kitô hữu là người tin Chúa, nên cũng là người thấy Chúa.
Thấy Thiên Chúa hiện diện như người Cha nhân từ.
Thấy Ðức Giêsu là Con Thiên Chúa làm người trên trái đất,
Đấng sống và chết vì say mê Cha và say mê con người,
Đấng đã sống lại để cuộc đời mang một ý nghĩa mới,
cho mọi người là con cái Cha và là anh em của nhau.
Dù những điều chúng ta tin thật là mầu nhiệm,
nhưng đó không phải là chuyện mơ hồ, viển vông.
Thế giới hôm nay chỉ tin vào những người đã thấy.
Ước gì chúng ta dám mạnh dạn tin Chúa hơn,
để có thể thấy Chúa tỏ tường hơn
và giúp người khác thấy điều mình đã thấy.
Gợi Ý Chia Sẻ
- Nhiều khi chúng ta không thấy Chúa chỉ vì chúng ta không dám liều lĩnh tin vào Ngài. Có khi nào bạn gặp được Chúa, vì đã dám quên mình để sống cho tha nhân không?
- Có khi nào bạn gặp khủng hoảng đức tin chưa (mất lòng tin vào Thiên Chúa và vào con người)? Ðâu là nguyên nhân của cuộc khủng hoảng? Ðâu là cách bạn giải quyết?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu phục sinh,
lúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt,
xin hãy gọi tên chúng con
như Chúa đã gọi tên
chị Maria đứng khóc lóc bên mộ.
Lúc chúng con chán nản và bỏ cuộc,
xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dài
như Chúa đã đi với hai môn đệ Emmau.
Lúc chúng con đóng cửa vì sợ hãi,
xin hãy đến và đứng giữa chúng con
như Chúa đã đến đem bình an cho các môn đệ.
Lúc chúng con cố chấp và xa cách anh em,
xin hãy kiên nhẫn và khoan dung với chúng con
như Chúa đã không bỏ rơi ông Tôma cứng cỏi.
Lúc chúng con vất vả suốt đêm
mà không được gì,
xin hãy dọn bữa sáng cho chúng con ăn,
như Chúa đã nướng bánh và cá cho bảy môn đệ.
Lạy Chúa Giêsu phục sinh,
xin tỏ mình ra
cho chúng con thấy Ngài mỗi ngày,
để chúng con tin là Ngài đang sống, đang đến,
và đang ở thật gần bên chúng con. Amen.
BÀI 3: NHỜ TIN MÀ CÓ SỰ SỐNG
Suy Niệm
Sau khi bà Maria Mácđala đi kể lại cho các môn đệ
chuyện bà đã thấy Chúa phục sinh hiện ra với mình thế nào,
các môn đệ không có vẻ gì thay đổi.
Họ vẫn ở với nhau, cửa đóng chặt vì sợ những kẻ đã giết Thầy.
Đức Giêsu thấy các môn đệ cần có một kinh nghiệm như Maria,
nên vào buổi chiều ngày gặp bà, Ngài đã đến gặp các môn đệ.
Đức Giêsu bây giờ vừa là vị Thầy đã chết cách đây mấy ngày,
với tay chân bị đóng đinh và cạnh sườn bị đâm thủng,
vừa là Đấng đã được phục sinh, với thân xác được biến đổi.
Đấng ấy đang vào một thế giới mới, trong một tình trạng mới,
có thể vào nhà dễ dàng, dù cửa đang đóng kín.
Đức Giêsu đem đến cho các môn đệ những món quà.
Món quà đầu tiên là sự hiện diện như một người đang sống.
Thân xác được phục sinh của Ngài vẫn mang dấu tích
trên tay chân và cạnh sườn của mình.
Đức Giêsu hiện ra cho các môn đệ với sự dịu dàng thân ái.
Cử chỉ và lời nói của Ngài cho họ thấy họ đã được thứ tha.
Thầy chẳng còn nhớ gì đến vấp ngã của họ trong quá khứ.
Rồi Ngài ban cho họ những món quà đã hứa trước đây.
Quà bình an: Thầy để lại bình an cho anh em,
Thầy cho anh em bình an của Thầy (Ga 14,27),
Quà Thánh Thần là Đấng mà Chúa Cha sẽ phái đến (Ga 14,26),
Đấng mà Thầy sẽ ban khi Thầy được tôn vinh (Ga 7,38-39).
Thánh Thần sẽ giúp anh em làm chứng về Thầy (Ga 15,26-27).
Quà sứ vụ: Như Cha đã sai Con đến trong thế gian,
Con cũng sai họ đến trong thế gian (Ga 17,18).
Cuối cùng, các môn đệ có kinh nghiệm quý báu của Maria:
“Chúng tôi đã thấy Chúa” (Ga 20,25).
Sự bao dung tuyệt vời của Đức Giêsu còn được bày tỏ
khi Ngài hiện ra như chỉ để gặp riêng ông Tôma.
Ngài chiều ông vì Ngài quý ông và không muốn mất ông.
Thật ra đòi hỏi của ông không có gì quá đáng.
Ông chỉ đòi những điều các môn đệ khác đã được hưởng.
Đó là thấy các dấu đinh trên tay chân và dấu đâm ở cạnh sườn.
Nhưng hơn nữa, ông đòi được chạm vào các vết thương.
Đòi được thấy và chạm, không phải là một tội,
nhưng tội là không tin vào kinh nghiệm của anh em.
Đấng phục sinh đã thỏa mãn mọi điều ông yêu cầu.
Ngài mời ông làm những gì ông mong ước (Ga 20,27).
Tôma có dám làm không?
Tôma tin hẳn không phải vì ông đã xỏ ngón tay hay đặt bàn tay,
nhưng vì ông thấy Thầy Giêsu quá bao dung và tế nhị.
Thầy đến chỉ vì ông, để làm cho ông điều ông muốn.
Tôma đã ra khỏi sự cứng lòng của mình, để tin.
Ông tuyên xưng: Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!
Người ta tin những điều mình không thấy (Hr 11,1).
Nhưng Đức Giêsu nói: “Vì anh đã thấy Thầy, nên anh tin.”
Tôma chỉ thấy các vết thương trên thân xác sống lại của Thầy,
nhưng ông đã tin và tuyên xưng Thầy là Chúa và là Thiên Chúa.
Điều ông tin vượt quá điều ông thấy.
Chúng ta được hưởng mối phúc “không thấy mà tin”,
vì tuy không có kinh nghiệm như Maria, hay các môn đệ,
chúng ta đã tin vào lời chứng của những người đã thấy,
và đã dám chết vì lời chứng của mình.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu phục sinh,
Xin ban cho con sự sống của Chúa,
Sự sống làm đời con mãi mãi xanh tươi.
Xin ban cho con bình an của Chúa,
Bình an làm con vững tâm giữa sóng gió cuộc đời.
Xin ban cho con niềm vui của Chúa,
Niềm vui làm khuôn mặt con luôn tươi tắn.
Xin ban cho con hy vọng của Chúa,
Hy vọng làm con lại hăng hái lên đường.
Xin ban cho con Thánh Thần của Chúa,
Thánh Thần mỗi ngày làm mới lại đời con.
BÀI 4: CHÚNG TÔI ĐÃ THẤY CHÚA
Suy Niệm
Sau khi được phục sinh, Ðức Giêsu được tôn vinh lên làm Chúa,
nhưng Ngài vẫn dễ thương như xưa.
Nỗi bận tâm lớn nhất của Ngài là các môn đệ.
Việc làm quan trọng nhất của Ngài là đi thăm các ông.
Ngài đưa các ông ra khỏi nỗi sợ hãi co quắp,
khỏi căn nhà đóng kín cửa âm u.
Ngài chúc cho họ bình an ba lần (c.19.21.26),
thứ bình an ngay giữa những bất an, dao động.
Ðức Giêsu phục sinh cho họ xem các vết thương.
Thân xác chiến thắng của Ngài
sẽ mãi mãi mang dấu tích của cuộc khổ nạn.
Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa,
vì được Ngài cho tham dự vào cùng một sứ mạng:
“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em.”
Chỉ có một người không vui, đó là ông Tôma.
Ông này vốn có óc thực tiễn (Ga 11,16; 14,5).
Chẳng rõ vì sao ông hụt gặp Ðức Giêsu phục sinh.
Chỉ biết ông đã “không ở với” các môn đệ, lúc Ngài đến.
Có vẻ giữa ông và cả nhóm có cái gì xa cách.
Sự xa cách này trở nên rõ rệt hơn,
khi ông thẳng thắn từ chối tin vào lời chứng của các bạn:
“Chúng tôi đã thấy Chúa.”
Nhưng ông lại rất tin vào chính mình, vào giác quan.
“Nếu tôi không thấy… nếu tôi không xỏ ngón tay…
nếu tôi không thọc bàn tay… tôi sẽ chẳng tin đâu.”
Ông có thái độ như một nhà khoa học thực nghiệm.
Ðức Giêsu phục sinh đến với nhóm, nhưng không quên Tôma.
Ngài muốn cho ông được toại nguyện.
Tuần sau, khi Tôma ở với nhóm, thì Ngài hiện đến.
Ngài chê ông cứng lòng trước những lời chứng của anh em,
nhưng Ngài vẫn thoả mãn từng điều ông đòi hỏi.
Rốt cuộc Tôma cũng được thấy và tin như anh em.
Cả nhóm Mười Một trở thành Nhóm chứng nhân.
Ðức tin của chúng ta hôm nay
dựa trên đức tin của những người đã thấy và đã tin,
đã dám hy sinh mạng sống để tuyên xưng Ngài sống lại.
Quanh chúng ta vẫn có nhiều người giống Tôma.
Họ đòi “thấy và chạm đến” những thực tại vô hình,
như Thiên Chúa, linh hồn, đời sau…
Nếu “thấy và chạm” có nghĩa là “có cảm nghiệm”,
thì đòi hỏi trên thật là chính đáng.
Ðức Giêsu đã cho Tôma được thấy và chạm đến Ngài.
Chúng ta cũng phải có khả năng giúp người khác
thấy và chạm đến những điều vô hình nhưng có thật.
Chúng ta cần sống như người đang thấy Thiên Chúa,
cần thanh thoát như người đã đụng đến trời cao,
cần bay lên khỏi cái nặng nề của thân xác
như người đã cảm được cái nhẹ bổng của linh hồn.
Truyền giáo là làm cho người ta tin,
làm cho người ta thấy và chạm đến Thiên Chúa.
Nhưng trước hết, mỗi người chúng ta phải nói được rằng:
“Tôi đã thấy Chúa” (Ga 20,18).
Và tất cả cộng đoàn chúng ta phải nói được rằng:
“Chúng tôi đã thấy Chúa” (Ga 20,25).
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu phục sinh
Chúa đã sống đến cùng cuộc Vượt qua của Chúa,
xin cho con biết sống
cuộc Vượt qua mỗi ngày của con,
Vượt qua sự nhỏ mọn và ích kỷ.
Vượt qua những đam mê đang kéo ghì con xuống.
Vượt qua nỗi sợ khổ đau và nhục nhã.
Vượt qua đêm tăm tối cô đơn của Vườn Dầu.
Vượt qua những khắc khoải của niềm tin.
Vượt qua những thành kiến con có về người khác…
Chính vì Chúa đã phục sinh
nên con vui sướng và can đảm vượt qua,
dù phải chịu mất mát và thua thiệt.
Ước gì con biết noi gương Chúa phục sinh
gieo rắc khắp nơi bình an và hy vọng,
tin tưởng và niềm vui.
Ước gì ai gặp con
cũng gặp thấy sự sống mãnh liệt của Chúa. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
