Suy Niệm CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN NĂM C – GTGĐTH

I.LỜI CHÚA

           Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (14,1.7-14).

Khi ấy, nhằm một ngày Sabbat Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người biệt phái để dùng bữa, và họ dò xét Người. Người nhận thấy cách những kẻ được mời, chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng: “Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: ‘Xin ông nhường chỗ cho người này’. Bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết.

Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi ngồi vào chỗ rốt hết, để khi người mời ngươi đến, nói với ngươi rằng: ‘Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên’. Bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc. Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên”.

Rồi Người lại nói với kẻ đã mời Người rằng: “Khi ông dọn bữa ăn trưa hay tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, bà con hay láng giềng giàu có, kẻo đến lượt họ cũng mời ông, và như thế ông đã được trả lễ rồi. Nhưng khi làm tiệc, hãy mời những người nghèo khó tàn tật, què quặt, và đui mù; ông sẽ có phúc, bởi họ không có gì trả lễ. Vì ông sẽ được trả lễ khi những người công chính sống lại”.

 

Đó là lời Chúa.

 II. SUY NIỆM

 

“Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.” (Lc 14,11)

Lời Đức Giêsu hôm nay mời gọi chúng ta đi vào hai con đường song hành của đời sống Kitô hữu: khiêm nhườngbác ái vô vị lợi. Đây không phải là lý tưởng xa vời, nhưng là con đường cụ thể cho mỗi Kitô hữu trong đời thường.

Thế gian thường dạy ta phải nổi bật, phải khẳng định bản thân để được công nhận. Nhưng Chúa Giêsu mời gọi ta đi ngược lại: chọn sống khiêm nhường.

– Khiêm nhường không phải là tự hạ thấp phẩm giá, nhưng là nhìn nhận sự thật: tôi có những khả năng để trao ban, nhưng cũng có giới hạn cần sửa đổi.  Người khiêm nhường không lệ thuộc vào lời khen – tiếng chê, nhưng phục vụ âm thầm trong tự do và bình an.

Trong đời thường, người khiêm nhường có thể là:

  • Một người mẹ lặng lẽ hy sinh từng bữa cơm ngon cho gia đình.
  • Một bác sĩ cứu chữa bệnh nhân trong cơn nguy kịch không màng đến bệnh nhân thưởng công, người cô tận tụy kèm cặp học trò yếu kém, chẳng bao mong được vinh danh.
  • Một người công nhân vệ sinh âm thầm quét dọn phố phường khi đêm về.

Chính sự thầm lặng ấy lại tỏa sáng, vì như thánh Augustinô đã nói: “Nền tảng của mọi nhân đức là khiêm nhường.”

– Đức Giêsu còn nhắc nhở: hãy mời những người nghèo, tàn tật, què quặt, đui mù – những người không có gì để đáp trả. Nghĩa là bác ái đích thực không gắn bó với lợi ích riếng.

Ngày nay, chúng ta có thể thực hành bằng những việc rất nhỏ:

  • Thăm hỏi một cụ già neo đơn trong xóm, không mong được “đáp lễ”.
  • Giúp một bạn đồng nghiệp gặp khó khăn, dù việc đó chẳng mang lại lợi ích riêng cho mình.
  • Một chút chia sẻ vật chất cho người bệnh tật, mà chẳng cần ai biết đến tên mình.

Chính những hành động nhỏ bé này lại mang giá trị lớn lao, vì phản chiếu tình yêu nhưng không của Thiên Chúa.

Mẹ Maria chính là khuôn mẫu: Mẹ tự xưng mình chỉ là “tôi tớ của Chúa” và vội vã lên đường giúp bà Êlisabét. Chính sự khiêm nhường và tình yêu vô điều kiện ấy đã đưa Mẹ lên bậc cao trọng nhất trong Nước Trời.

Sống khiêm nhường để được Chúa nâng lên; sống bác ái vô vị lợi để chạm đến trái tim tha nhân. Đó là đôi cánh giúp chúng ta bay cao trong bình an và hạnh phúc đích thực.

III. CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin dạy con biết sống khiêm nhường như Chúa, không tìm hư danh, nhưng tận tụy phục vụ trong âm thầm.

Xin cho con biết yêu thương bằng bác ái vô vị lợi: nâng đỡ người nghèo, an ủi kẻ yếu, trao ban mà không toan tính.

Nguyện cho mọi chọn lựa của đời con luôn đi theo con đường khiêm nhường và bác ái, để được Chúa nâng lên và dẫn đến hạnh phúc muôn đời.                                                    

BPV. Giới  Trẻ Gia Đình Tận Hiến
Nguồn ảnh: Long Nguyễn