
I. LỜI CHÚA
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. (Mt 17-1,9)
Khi ấy, Chúa Giêsu đã gọi Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông này, và Người đưa các ông tới chỗ riêng biệt trên núi cao. Người biến hình trước mặt các ông: mặt Người chiếu sáng như mặt trời, áo Người trở nên trắng như tuyết. Và đây Môsê và Êlia hiện ra, và đàm đạo với Người. Bấy giờ ông Phêrô lên tiếng, thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm. Nếu Thầy ưng, chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một cho Êlia”. Lúc ông còn đang nói, thì có một đám mây sáng bao phủ các Ngài, và có tiếng từ trong đám mây phán rằng: “Ðây là Con Ta yêu dấu rất đẹp lòng Ta, các ngươi hãy nghe lời Người”. Nghe thấy vậy, các môn đệ ngã sấp xuống, và hết sức sợ hãi. Bấy giờ Chúa Giêsu đến gần, động đến các ông và bảo: “Các con hãy đứng dậy, đừng sợ”. Ngước mắt lên, các ông thấy chẳng còn ai, trừ ra một mình Chúa Giêsu. Và trong lúc từ trên núi đi xuống, Chúa Giêsu đã ra lệnh cho các ông rằng: “Các con không được nói với ai về việc đã thấy, cho tới khi Con Người từ cõi chết sống lại”.
Đó là lời Chúa.
II. SUY NIỆM

Giữa hành trình lên Giêrusalem đầy thử thách, Đức Giêsu đưa ba môn đệ thân tín lên núi cao. Không phải để trốn tránh thực tại, nhưng để các ông thấy trước vinh quang sau thập giá. Và ngay lúc ấy “Dung nhan Người chiếu sáng như mặt trời.”
Ánh sáng ấy không chỉ là ánh sáng của dung nhan, mà là ánh sáng của căn tính: Người là Con yêu dấu của Chúa Cha, là Đấng được sai đến để cứu độ.
Giữa những ngày Mùa Chay có phần khô khan và mệt mỏi, câu Lời Chúa hôm nay như một luồng sáng ấm áp xuyên qua màn sương nội tâm.
Có những lúc đời ta hoang mang trước thập giá, chùn bước trước hy sinh, sợ hãi trước tương lai chưa rõ ràng. Nhưng trên núi Tabor, Thiên Chúa cho ta thấy một chân lý dịu dàng mà vững chắc; ánh sáng luôn đi trước bóng tối, và vinh quang luôn ẩn mình sau hy sinh.
Ánh sáng dung nhan Chúa không làm ta lóa mắt, nhưng sưởi ấm lòng tin. Không khiến ta xa rời thực tại, nhưng giúp ta đủ can đảm bước xuống núi, trở lại với đời mình bằng niềm xác tín sâu xa hơn.
Có lẽ điều Mùa Chay cần nhất không phải là làm thật nhiều việc, nhưng là dành thời gian thinh lặng cầu nguyện, để ánh sáng Chúa chiếu vào những góc tối trong tâm hồn mình.
Khi ta chiêm ngắm dung nhan Chúa, tâm hồn ta cũng dần được biến đổi: từ nóng nảy thành dịu dàng, từ khô khan thành ấm áp, từ sợ hãi thành tin tưởng.
– Mỗi ngày dành ít phút thinh lặng trước Thánh Giá hoặc trước ảnh Chúa.
– Khi gặp thử thách, thầm nhắc: “Lạy Chúa, xin cho con thấy ánh sáng của Ngài giữa bóng tối này.”
– Trở thành ánh sáng nhỏ cho gia đình bằng một lời nói hiền hòa, một cử chỉ yêu thương.
III. CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu,
Dung nhan Chúa chiếu sáng như mặt trời, xin soi sáng những vùng tối trong tâm hồn con.
Khi con mệt mỏi trên hành trình Mùa Chay, xin cho con nhớ đến ánh sáng Tabor. Khi con sợ hãi trước thập giá đời mình, xin cho con tin rằng vinh quang đang chờ phía trước.
Xin biến đổi con mỗi ngày, để đời con cũng phản chiếu một chút ánh sáng của Chúa giữa thế giới còn nhiều bóng tối. Amen.
BPV. Giới Trẻ Gia Đình Tận Hiến
Nguồn ảnh: Long Nguyễn

