Những Tràng Pháo Tay Trong Thánh Lễ An Táng Đức Thánh Cha Phanxicô

Bênađô M. Nguyễn Thái Hoàng, CRM

 Tôi đã nhiều lần tham dự thánh lễ an táng, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được tham dự thánh lễ mà người hiện diện không ít lần vang lên những tràng pháo tay dành cho người đã khuất. Đúng vậy, tôi muốn nói về thánh lễ an táng Đức Thánh Cha Phanxicô được cử hành sáng thứ Bảy ngày 26/4/2025 tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Thật vậy, các tín hữu vỗ tay vào lúc linh cữu Đức Thánh Cha bắt đầu di chuyển. Tiếng vỗ tay càng lớn hơn khi đoàn di quan ra khỏi Đền thờ và tiến đến khu vực lễ đài. Sau bài đọc thứ nhất, bài đọc thứ hai và bài Tin mừng, vị chủ tế thánh lễ hôm nay, Đức Hồng Y Giovanni Battista Re, mang đến cho hằng trăm ngàn tín hữu một bài giảng thật sâu sắc, được đan dệt bởi sức mạnh của Lời Chúa và thấm đượm tinh thần của Đức Phanxicô. Mỗi lần Đức Hồng Y nhắc lại những điểm nổi bật trong 12 năm phục vụ Giáo hội của Đức cố Giáo hoàng, đoàn tín hữu đông đảo lại không ngớt vang lên những tràng pháo tay: Giáo hội là nhà cho tất cả mọi người; lòng thương xót là trái tim của Tin mừng; tất cả là anh em; xây cầu chứ không xây tường; không ai được cứu một mình… Và có lẽ tiếng vỗ tay dài nhất cho đến lúc này chính là khi vị giảng thuyết đại diện cộng đoàn tín hữu thân thưa với Đức Thánh Cha những lời thật cảm động:

“Đức Thánh Cha Phanxicô thường kết thúc các bài diễn văn và cuộc gặp gỡ bằng lời nhắn: “Xin anh chị em đừng quên cầu nguyện cho tôi”. Kính thưa Đức Thánh Cha Phanxicô yêu quý, giờ đây chúng con xin ngài cầu nguyện cho chúng con, và từ thiên đàng, xin ngài chúc lành cho Giáo Hội, cho Roma, và cho toàn thế giới, như ngài đã làm từ ban công Vương cung Thánh đường này vào Chúa Nhật vừa qua, trong vòng tay cuối cùng ôm trọn Dân Chúa, và cả nhân loại đang tìm kiếm chân lý với tấm lòng chân thành và giữ cao ngọn đuốc hy vọng.”

Thế rồi vào cuối thánh lễ, khi ca đoàn cất lên lời kinh Magnificat, cũng là lúc linh cữu Đức Thánh Cha được di chuyển vào bên trong Đền thờ để tiếp tục rước đến Đền thờ Đức Bà Cả, những tràng pháo tay không ngớt lại vang dậy khắp Quảng trường.

Điều gì đã xảy ra vậy? Đây không phải là một cuộc chia tay với người đã khuất sao? Đây không phải là một mất mát sao? Đây không phải là một thời khắc đau buồn cho Giáo hội hay sao? Đúng vậy! Nhưng cũng không thể sai đi được, đây còn là thời khắc của ân sủng. Biết bao ơn lành Thiên Chúa đã tuôn đổ trên Giáo hội và toàn thể nhân loại qua tác vụ và đời sống của Đức Giáo hoàng Phanxicô. Các tín hữu đã nhận ra điều đó. Họ tạ ơn Chúa. Họ tri ân tấm lòng mục tử của Đức cố Giáo hoàng.

Có thể nói, cộng đoàn tín hữu đang sống kinh nghiệm Đức Tin của mầu nhiệm Phục sinh. Đức Phanxicô đã khuất. Ngài không còn nói được gì nữa, không làm gì được nữa. Tuy nhiên, cộng đoàn tín hữu như vững tin Vị Cha Chung vẫn đang sống, đang hưởng niềm vui của Đấng đã chết và sống lại. Với các tín hữu, thân xác Vị Cha Chung nằm bất động trong cỗ quan tài đơn sơ, nhưng thực sự Ngài vẫn đang trìu mến nhìn đến tất cả mọi người, Ngài vẫn quan tâm đến Giáo hội và những ai bé nhỏ, nghèo hèn nhất…

Ai cũng đau buồn vì sự ra đi của Đức cố Giáo hoàng. Tuy nhiên, trong giờ phút linh thiêng của phụng vụ, giờ phút của hiệp thông, giờ phút của ẩn sủng, họ được một sức mạnh từ trời cao hướng dẫn, để rồi nước mắt của mỗi người đã được biến đổi thành niềm vui: niềm vui của Tin mừng, niềm vui của Đức Tin, và niềm vui của Hy Vọng.

Vâng, những tràng pháo tay thật dài trong thánh lễ an táng của Đức Phanxicô đã nói lên tất cả những gì Ngài đã làm và để lại trong Giáo hội. Những tràng pháo tay ấy cũng diễn tả cách sống động tâm tình yêu thương, lòng mến mộ và biết ơn mà các tín hữu dâng lên Đức cố Giáo hoàng. Tôi cũng vậy. Lần đầu tiên tôi biết vỗ tay trong thánh lễ an táng. Như đông đảo tín hữu, tôi đưa tay vẫy chào Đức Thánh Cha kính yêu vào lúc cuối lễ, miệng hát vang lời kinh Ngợi Khen của Đức Mẹ. Giáo hội tạ ơn Chúa cho Ngài và muốn cùng Ngài tạ ơn Thiên Chúa. Thiết tưởng, tâm tình tạ ơn này, giây phút của Đức Tin và Ân Sủng này sẽ là một sự nâng đỡ lớn lao cho tất cả chúng ta – những người lữ hành của Niềm Hy Vọng.