Ngày 24 tháng 1 Thứ Bảy sau Chúa Nhật 2 Quanh Năm

Bài Đọc I: (năm II) 2 Sm 1, 1-4, 11-12. 19. 23-27

“Cớ sao các anh hùng lại ngã gục trên chiến trường như thế?”

Khởi đầu sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, sau khi thắng quân Amalec, Đavít trở về, và tạm nghỉ hai ngày tại Sicelê. Qua ngày thứ ba, có người từ trại quân của Saolê trở về, áo quần rách nát, đầu tóc đầy bụi bặm, anh đến trước mặt Đavít sấp mình kính lạy. Đavít hỏi anh: “Ngươi từ đâu tới?” Anh ta trả lời: “Tôi trốn từ trại quân Israel về”. Đavít lại hỏi: “Có chuyện gì xảy ra đó, hãy kể lại cho ta nghe”. Anh ta nói: “Dân chúng chạy trốn khỏi chiến trường, nhiều người trong dân đã bị hạ sát, vua Saolê và thái tử Gionathan cũng tử trận”.

Đavít liền xé áo mình ra, các người hầu cận của ông cũng làm như thế. Tất cả đều than van khóc lóc và ăn chay cho tới chiều để chịu tang vua Saolê, thái tử Gionathan, dân Chúa và nhà Israel, vì họ ngã gục dưới lưỡi gươm. (Và Đavít đã khóc rằng:)

“Các nhân tài Israel đều bị giết trên núi. Cớ sao các anh hùng bị ngã gục như thế?

“Saolê và Gionathan đáng yêu đáng quý, khi sống cũng như khi chết, họ không hề lìa nhau. Họ lanh lẹ hơn chim phượng hoàng, và hùng dũng hơn loài sư tử. Hỡi thiếu nữ Israel, hãy than khóc Saolê đi, người đã mặc cho các cô áo điều sặc sỡ, đã gắn lên y phục các cô những đồ nữ trang bằng vàng.

“Cớ sao các anh hùng lại ngã gục trên chiến trường như thế?

“Gionathan đã bị giết trên đồi cao. Hỡi anh Gionathan, tôi thương tiếc anh. Tôi yêu mến anh, và tình bạn giữa đôi ta cao quý hơn tình yêu phụ nữ.

“Cớ sao mà các anh hùng lại ngã gục như thế? Cớ sao binh khí lại bị phá huỷ như thế?”

Đó là lời Chúa.

Đáp Ca: Tv 79, 2-3. 5-7

Đáp: Lạy Chúa, xin tỏ thiên nhan hiền từ Chúa ra, hầu cho chúng con được ơn cứu sống (c. 4b)

Xướng: 1) Lạy Đấng chăn dắt của Israel, xin hãy lắng tai! Chúa là Đấng chăn dẫn Giuse như thể bầy chiên. Chúa ngự trên các Vệ Binh Thần, xin hiện ra trong sáng láng, trước mặt con cháu Ephraim, Bengiamin và Manassê. Xin thức tỉnh quyền năng của Chúa, và ngự tới để cứu độ chúng con. – Đáp.

2) Lạy Chúa thiên binh, Chúa còn thịnh nộ tới bao giờ, bởi vì dân Chúa đang dâng lời khẩn nguyện? Chúa nuôi chúng con bằng cơm bánh trộn giọt châu, và cho chúng con uống bằng nước mắt chảy tràn trề. Chúa biến chúng con thành miếng mồi cho lân bang tranh chấp, và quân thù phỉ báng chúng con. – Đáp.

* * *

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 3, 20-21

“Những thân nhân của Người nói: Người đã mất trí”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy Chúa Giêsu cùng các môn đệ trở về nhà, và dân chúng đông đảo lại đổ xô tới, đến nỗi Người không dùng bữa được. Những thân nhân của Người hay tin đó, liền đi bắt Người, vì họ nói: “Người đã mất trí”.

Đó là lời Chúa.

Suy Niệm:

Lạy Chúa Giêsu, qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng con cảm được nỗi đau đớn, xót xa của Chúa. Giả như bị quân thù phỉ báng còn có thể chịu được. Còn chỗ thân tình, tâm phúc mà chống đối thì đắng cay biết bao! Trong khi dân chúng càng ngày càng ca tụng và tin theo Chúa, thì thân nhân lại ngược đãi, sĩ nhục Ngài. Tại sao thân nhân Chúa không hợp tác để giúp Chúa làm trọn sứ vụ? Tại sao họ không nghĩ đến tình nghĩa để thương, mà còn gây phiền toái hơn cho Chúa?

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, hình ảnh những thân nhân đó chính là chúng con. Chúng con được mang danh là Kitô hữu, chúng con xưng mình là con của Chúa. Thế nhưng rất nhiều lần chúng con lại làm Chúa buồn lòng hơn. Chính chúng con không vào Nước Trời, mà còn làm ngăn trở không cho ai vào, bằng những gương xấu của chúng con, bằng những cách sống thiếu chân thật, thiếu bác ái của chúng con.

Xin Chúa tha tội cho chúng con. Xin Chúa giúp chúng con sửa mình lại. Xin cho chúng con biết cùng thao thức với Chúa, cùng mong ước cho nhân loại hạnh phúc. Xin cuộc sống của chúng con luôn là lời loan báo tình yêu và niềm vui cho thế giới. Amen.

Pr. Đoàn Đình Chiến