CHÚA PHỤC SINH BAN NIỀM HY VỌNG
Anh chị em rất thân mến,
Trong bầu khí thánh thiêng của ngày đại lễ hôm nay, phụng vụ mời gọi chúng ta chiêm ngắm: một ngôi mộ trống. Không còn xác Chúa. Không còn dấu vết của sự chết. Chỉ còn lại… một khoảng trống.
Nhưng chính khoảng trống ấy lại là lời công bố hùng hồn nhất của Thiên Chúa gửi đến toàn thể nhân loại. Đó chính là Đức Ky-tô hôm qua đã chôn trong nấm mồ ấy, nay đã ra khỏi mồ. Ngài đã sống lại hiển vinh All, All.
Anh chị em thân mến,
Có lẽ chưa bao giờ như hôm nay, con người cảm nhận sâu xa một cuộc khủng hoảng về niềm hy vọng.
Người ta lo lắng cho tương lai thế giới. Người ta bất an trước những biến động của thời cuộc.Người ta mệt mỏi vì những đổ vỡ trong gia đình, những vết thương trong lòng, những thất bại không dễ vượt qua.
Có những lúc, con người tự hỏi:
Sự dữ có đang thắng thế không? Bóng tối có phải là định mệnh cuối cùng của chúng ta không?
Và trong sâu thẳm, nhiều người đang sống như những người đi ra nghĩa địa… để tìm kiếm một điều đã mất, nhưng không còn tin có thể tìm lại được nữa.
Nhưng, thưa anh chị em,
Tin Mừng Phục Sinh hôm nay không đến để trình bày một lý thuyết, cũng không đến để đưa ra một lời an ủi dễ dãi.
Tin Mừng Phục Sinh là một biến cố.
Một biến cố đã làm thay đổi lịch sử.
Một biến cố mà từ đó, mọi sự được nhìn lại dưới một ánh sáng hoàn toàn mới.
👉 Đức Kitô đã sống lại.
Và với biến cố ấy, Thiên Chúa đã nói với nhân loại một điều dứt khoát:
Sự dữ không có tiếng nói cuối cùng.
Cái chết không phải là điểm tận cùng.
Bóng tối không phải là định mệnh của con người.
Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, mọi sự dường như đã chấm dứt. Chân lý bị kết án. Tình yêu bị đóng đinh. Thiên Chúa bị loại trừ khỏi thế gian.
Ngôi mộ đã được niêm phong. Tảng đá đã được lăn kín.
Tất cả như muốn nói rằng: sự dữ đã chiến thắng.
Nhưng chính vào lúc tưởng như thất bại hoàn toàn ấy, Thiên Chúa đã hành động. Không ồn ào.
Không phô trương. Nhưng đầy quyền năng. Ngài cho Con của Ngài bước ra khỏi ngôi mộ.
Và từ đó, ngôi mộ không còn là dấu chỉ của sự chết, nhưng trở thành dấu chỉ của sự sống. Đây chính là niềm hy vọng mà sự Phục Sinh của Chúa mang lại cho nhân loại chúng ta.
Chúa Phuc Sinh đã chiến thắng tử thần cho chúng ta sự xác tín rằng:
👉 Trong mọi hoàn cảnh, Thiên Chúa vẫn làm chủ lịch sử.
👉 Trong mọi thử thách, ơn cứu độ vẫn đang âm thầm hoạt động.
👉 Trong mọi bóng tối, ánh sáng vẫn đang được chuẩn bị để bừng lên.
Chính các môn đệ là những người đã kinh nghiệm điều đó. Họ đã từng sợ hãi. Đã từng đóng kín cửa. Đã từng mất phương hướng.
Nhưng khi gặp Đấng Phục Sinh, họ đã được biến đổi tận căn:
· từ sợ hãi trở nên can đảm
· từ thất vọng trở nên hy vọng
· từ khép kín trở nên ra đi
Như chính kinh nghiệm đức tin đã ghi lại: 👉 “Họ như người đã chết nay được sống lại.”
Anh chị em thân mến,
Mầu nhiệm Phục Sinh hôm nay không chỉ là một biến cố của quá khứ.
Đó còn là một lời mời gọi cho hiện tại.
Bởi vì, trong mỗi chúng ta, có thể vẫn còn những “ngôi mộ”:
· những vết thương chưa được chữa lành
· những tội lỗi chưa được hoán cải
· những thất vọng vẫn còn đè nặng trong tâm hồn.
· Có những lúc chúng ta nghĩ rằng: “mọi sự đã kết thúc.”
Nhưng Phục Sinh nhắc cho chúng ta rằng:
👉 Không có ngôi mộ nào mà Thiên Chúa không thể mở ra.
👉 Không có bóng tối nào mà ánh sáng của Ngài không thể chiếu tới.
Vì thế, anh chị em thân mến,
trong ngày đại lễ hôm nay, Giáo Hội không chỉ mời gọi chúng ta tin vào một biến cố, mà còn mời gọi chúng ta sống niềm hy vọng phát xuất từ biến cố ấy.
Hãy là những con người của hy vọng:
· Hy vọng giữa một thế giới đầy lo âu
· Hy vọng giữa những hoàn cảnh tưởng chừng bế tắc
· Hy vọng không phải vì chúng ta mạnh,
nhưng vì Thiên Chúa đang hành động
Và hơn thế nữa, chúng ta được mời gọi trở thành những chứng nhân của hy vọng:
· đem ánh sáng cho những ai đang ở trong bóng tối
· đem niềm tin cho những ai đang chao đảo
· đem sự sống cho những tâm hồn đang “chết dần”
Xin xin mỗi người chúng ta ghi khắc trong lòng mình một xác tín:
👉 Sự dữ không có tiếng nói cuối cùng.
Tiếng nói cuối cùng là sự sống.
Tiếng nói cuối cùng là tình yêu.
Tiếng nói cuối cùng là chính Thiên Chúa.
👉 Đức Kitô đã sống lại.
Và vì thế, niềm hy vọng của chúng ta cũng được phục sinh.
Amen.
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Nguồn: thanhlinh.net
