I. LỜI CHÚA
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng : “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !” Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ : “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. Đức Giê-su mới nói : “Không phải cả mười người đều được sạch sao ? Thế thì chín người kia đâu ? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?” Rồi Người nói với anh ta : “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”
Đó là lời Chúa.
II. SUY NIỆM

LÒNG BIẾT ƠN – MÓN QUÀ QUÝ NHẤT DÂNG LÊN THIÊN CHÚA
Bài Tin Mừng hôm nay như tấm gương phản chiếu tâm hồn mỗi người chúng ta. Mỗi ngày, Thiên Chúa vẫn âm thầm tuôn đổ muôn vàn hồng ân: hơi thở của sự sống, mái ấm gia đình, công việc mưu sinh, những cơ hội bất ngờ, và cả những con người mà Ngài đặt vào hành trình đời ta. Thế nhưng, có khi nào chúng ta dừng lại, để “quay về” và tạ ơn Chúa không? Hay nhiều khi, chúng ta chỉ nhớ đến Ngài trong những lúc khổ đau, bế tắc, bệnh tật… còn khi được ơn lành, chúng ta lại vội vã bước đi như chín người phong kia – quên mất Đấng đã chữa lành mình?
Người Sa-ma-ri hôm ấy không chỉ được sạch bệnh, nhưng còn được cứu độ. Anh không dừng lại ở ơn phúc bên ngoài, mà đi xa hơn – đến ơn cứu rỗi bên trong. Bởi anh biết tạ ơn. Chính lòng biết ơn ấy mở ra nơi anh một cánh cửa mới – cửa của đức tin. Chúa Giêsu không chỉ muốn chúng ta được khỏe mạnh hay hạnh phúc chóng qua. Ngài muốn chúng ta có bình an thật sự, bình an nảy sinh từ một tâm hồn biết cậy trông, biết tin tưởng và biết tạ ơn.
Khi ta sống với tâm hồn biết ơn, mọi sự trong đời dường như đổi khác: Một bữa cơm đạm bạc cũng hóa ngon lành, vì chúng ta biết ơn người đã nấu. Một ngày làm việc mệt nhọc cũng trở nên ý nghĩa, vì chúng ta biết ơn công việc mình đang có. Và ngay cả những thử thách, chúng ta cũng đón nhận trong bình an, vì tin rằng, có Chúa đang đồng hành, nâng đỡ. Lòng biết ơn không làm chúng ta mất đi điều gì, nhưng lại mở rộng trái tim, giúp chúng ta nhận ra mọi sự đều là quà tặng.
Người biết ơn không chỉ nói “tạ ơn Chúa” bằng môi miệng, mà còn sống như một lời tạ ơn sống động: sống hiền lành hơn, yêu thương hơn, và quảng đại hơn mỗi ngày. Hãy tập “quay về” với Chúa trong những khoảnh khắc nhỏ bé của đời sống: Một lời tạ ơn đầu ngày, một phút thinh lặng cuối ngày, hay một hành động yêu thương âm thầm dành cho tha nhân. Chính trong những điều tưởng chừng rất bình thường ấy, chúng ta đang tôn vinh Thiên Chúa – Đấng hiện diện giữa đời thường.
Hôm nay, chúng ta hãy thử sống một ngày trong tâm thế biết ơn: biết ơn Chúa, biết ơn người thân, biết ơn cả những điều chưa như ý. Rồi chúng ta sẽ thấy, lòng biết ơn chính là phép lạ đầu tiên mà Thiên Chúa thực hiện trong tâm hồn chúng ta. Khi biết ơn, chúng ta không chỉ nhận ra ơn lành của Ngài, mà chính chúng ta cũng trở thành một ơn lành nhỏ bé, âm thầm cho người khác.
III. CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì biết bao ơn lành Chúa đã thương ban, dù nhiều khi con chẳng nhận ra. Xin cho con biết quay về với Chúa trong lòng tin, lòng mến, và lòng biết ơn sâu sắc. Xin cho con đừng chỉ tìm Chúa trong cơn gian nan, nhưng luôn nhận ra sự hiện diện của Chúa trong từng phút giây bình thường của cuộc sống.
Amen.
BPV. Giới Trẻ Gia Đình Tận Hiến
Nguồn ảnh: Long Nguyễn

