Trong xã hội ngày nay, dường như người ta thích và chuộng những gì nhanh chóng và tiện lợi. Chúng ta ưa xem tiktok, thích mua hàng online, chuyển hàng phát nhanh… Như một cú “lội ngược dòng”, Năm Thánh Hy vọng là lời mời gọi và thách thức chúng tôi tư duy khác đi, sống chậm lại và hành động cụ thể.
Trong dịp thường huấn ngày 08/3/2025, chúng tôi thực hiện một cuộc hành hương khá đặc biệt bằng cách đi bộ. Hành trình này gợi nhắc mỗi người về ý nghĩa đích thực của những cuộc hành hương trong đời.
Hành hương, trước hết là bước đi cùng nhau, nhưng cũng là những bước đi của mỗi cá nhân. Hành hương là công sức chung của tập thể, nhưng cũng là “đường đi một mình”. Tôi đi một mình, nhưng tôi không cô đơn. Con đường gần 5 km từ Giáo xứ Hà Hồi đến Trung tâm Hành hương Thánh Phê-rô Lê Tùy dường như ngắn lại bởi những tràng chuỗi mân côi mỗi người cầm trên tay, bởi những câu kinh râm ran mà từng nhóm nhỏ nguyện cùng nhau. Con đường ấy cũng bớt phần nào mỏi mệt bởi những câu chuyện ý nghĩa được chia sẻ suốt dọc đường. Hành trình ấy được thêm vị đậm đà của những tiếng cười sảng khoái và cả những khoảng lặng tâm hồn suy tư về ý nghĩa đời sống cộng đoàn và vai trò của mỗi người trong việc chung tay xây dựng cộng đoàn hiệp thông huynh đệ.
Bên cạnh đó, hành hương đích thực còn đòi hỏi mỗi người đối diện và chấp nhận những yếu tố bất ngờ. Việc lựa chọn những người bạn đồng hành ngẫu nhiên trong nhóm là khởi sự cho “chuỗi ngạc nhiên” trong hành trình của nhóm chúng tôi. Đoàn hành hương hơn 100 người, mặc toàn đồ đen, ngoại hình khá giống nhau… men theo con đường cao tốc, thu hút nhiều ánh mắt hiếu kì và tò mò của người đi đường. Họ dừng xe, hỏi tại sao lại đi bộ. Họ ghi hình. Họ ngạc nhiên….Tiếp đến, khởi đầu hành trình, chúng tôi được “tiếp đãi” bằng thời tiết se lạnh và khô ráo, rất thích hợp cho việc đi bộ. Tuy nhiên, trong hành trình trở về, khi cơ thể đã thấm mệt và hai đầu gối đã rã rời, thì… trời đổ mưa! Cơn mưa tuy không lớn nhưng cũng đủ làm chúng tôi bê bết. Những lấm lem mà cơn mưa mang lại giúp tôi nhận ra một điều đó là, hãy luôn mong ước những điều tốt đẹp nhất, nhưng cũng phải chuẩn bị tâm thế cho những điều tồi tệ nhất sẽ xảy đến…
Cuối cùng và có lẽ là quan trọng nhất, ý nghĩa đích thực của cuộc hành hương là hy vọng và đích đến. Phần đa trong chúng tôi đều không thông thạo con đường đi bộ lên Bằng Sở. Trên quãng đường, tôi nghe thấy một chị ngâm nga câu hát sinh hoạt của các bạn thiếu nhi khi tham dự Hành trình Sa mạc: “Một cây số mỏi chân rồi, đường còn xa lắm không?” Có lẽ, đây còn hơn cả một câu hỏi. Đường còn xa bao nhiêu cũng không quan trọng, quan trọng là đích đến. Trung tâm hành hương Bằng Sở là đích điểm. Những giây phút bên Chúa trong giờ Chầu Thánh Thể, tâm tình sám hối trong Bí tích Hòa giải hay khoảng thời gian thánh thiêng trong Thánh lễ là điểm hẹn mời gọi chúng tôi về…Về với cõi thẳm sâu của cõi lòng để nhận ra những bộn bề, lo toan, và cả những tham, sân, si mỏng manh của kiếp người, để rồi mỗi người đều có những quyết tâm riêng cho hành trình hoán cải và đổi mới.
Trong cuộc hành trình, tôi nhớ đến mẩu đàm thoại trong câu chuyện nổi tiếng thế giới: “Alice ở xứ sở thần tiên”. Khi Alice bị lạc vào cánh rừng, cô hỏi bác mèo già: “Làm ơn chỉ cho tôi con đường tôi phải đi”. Bác trả lời: “Điều đó còn phụ thuộc vào nơi bạn muốn đến” – Tôi không quan tâm điểm đến” – Alice đáp – “Vậy thì bạn đi đường nào cũng không quan trọng”.
Quả vậy, dẫu đường còn xa, nhưng chắc chắn không rơi vào vô vọng, bởi mỗi người đều xác định được điểm đến. Có đích đến, những bước chân bước tới vì thế mà nhẹ nhàng, khoan thai, bởi mỗi người chúng ta đều là những người hành hương của niềm hy vọng.
Học viện K2022
Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội
Nguồn: tonggiaophanhanoi.org
