Bài Đọc I: Cv 1: 12-14
Bấy giờ các ông từ núi gọi là núi Ô-liu trở về Giê-ru-sa-lem. Núi này ở gần Giê-ru-sa-lem, cách đoạn đường được phép đi trong ngày sa bát. Trở về nhà, các ông lên lầu trên, là nơi các ông trú ngụ. Đó là các ông: Phê-rô, Gio-an, Gia-cô-bê, An-rê, Phi-líp-phê, Tô-ma, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Gia-cô-bê con ông An-phê, Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và Giu-đa con ông Gia-cô-bê. Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Ma-ri-a thân mẫu Đức Giê-su, và với anh em của Đức Giê-su.
Đó là lời Chúa.
Đáp ca: Lc 1,46-47.48-49.50-51.52-53.54-55
Đ. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!
1./ Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
2./ Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!
3./ Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người. Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
4./ Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
5./ Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Áp-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời”. Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa, ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người!
Bài Ðọc II: Rm 5, 12. 17-19
“Nơi nào tội lỗi đầy tràn, thì Người ban ơn thánh dư dật”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, cũng như do một người mà tội lỗi đã nhập vào thế gian, và do tội lỗi mà có sự chết, và thế là sự chết đã truyền đến mọi người, vì lẽ rằng mọi người đã phạm tội. Vì nếu bởi tội của một người mà sự chết đã thống trị do một người đó, thì những người lãnh được ân sủng và ơn huệ dồi dào bởi đức công chính, càng được thống trị hơn nữa trong sự sống do một người là Ðức Giêsu Kitô. Do đó, tội của một người truyền đến mọi người đưa tới án phạt như thế nào, thì đức công chính của một người truyền sang mọi người đưa tới bậc công chính ban sự sống cũng như thế. Vì như bởi tội không vâng lời của một người mà muôn người trở thành những tội nhân thế nào, thì do đức vâng lời của một người mà muôn người trở thành kẻ công chính cũng như thế.
Ðó là lời Chúa.
Tin mừng: Lc 1,26-38
26 Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.
28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.”
29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.
30 Sứ thần liền nói: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa.
31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su.
32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người.
33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”
34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!”
35 Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.
36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng.
37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.”
38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.
Suy niệm:
Kinh Mân côi bao gồm kinh Lạy Cha, do chính Đức Kitô dạy các tông đồ cầu nguyện, cho cuộc sống hàng ngày và thánh ý của Thiên Chúa được thể hiện (x. Mt 6,9-13; Lc 11,2-4), Kinh Kính mừng là lời sứ thần Gabriel chào Mẹ: “Trinh nữ đầy ân phúc vì Đức Chúa ở cùng Trinh nữ” (Lc 1,28), và Bà Êlisabéth vang lời ca tụng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” (Lc 1,42). Truyền thuyết cho chúng ta biết rằng. Kinh Mân côi được Mẹ Maria truyền dạy cho thánh Đa Minh (1170 – 1221), khi đó Mẹ của Chúa chúng ta đã trao cho ngài kinh Mân côi như là một sự trợ giúp khi gặp xung khắc với lạc giáo Albi. Đức Piô V vào năm 1569 đã chính thức chuẩn nhận hình thức kinh Mân côi như hiện nay (Sắc Chỉ Consueverunt Romani Pontifices): Kinh Mân côi đã được hoàn chỉnh với việc thêm vào phần sau của kinh Kính mừng: Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời… lời cầu nguyện tha thiết tín thác nơi Mẹ cầu bầu cùng Chúa trong mọi ngày cho đến khi lâm chung. Cũng như sau mỗi mầu nhiệm được kết thúc với một kinh Sáng Danh: Ca tụng Ba Ngôi Thiên Chúa. Sau đó Kinh Mân côi đã trở thành một trong những sự sùng đạo bình dân phổ biến nhất của thế giới Kitô giáo. Kinh Mân côi cùng với Mẹ Maria, chúng ta suy gẫm về các mầu nhiệm của cuộc đời Đấng Cứu Thế. Ban đầu suy niệm qua ba chuỗi:
• Năm sự Vui: Mẹ đón nhận tin mang thai Đấng Cứu Thế, thăm viếng và giúp đỡ chị họ Êlisabéth, đến sinh Con, vui dâng Con nơi đền thánh, lạc Con và vui tìm thấy.
• Năm sự Thương: Cùng Mẹ suy niệm cuộc Thương khó của Con Mẹ: Bắt đầu từ biến cố hấp hối trong vườn Cây Dầu, bị bắt, bị xử tử, đội mão gai, vác thập giá và chết tang thương trên thập tự.
• Năm sự Mừng: Đức Kitô, Con Mẹ Phục sinh lên trời, hồng ân Thánh Linh Hiện Xuống và chính Mẹ được hưởng vinh quang Thiên quốc cả hồn xác và được tôn vinh Nữ vương.
Và đến cuối thế kỷ XX, Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II thêm Năm sự Sáng suy gẫm những mầu nhiệm ánh sáng ấy bao gồm đời sống công khai của Đấng Cứu Thế: Phép rửa ở sông Giođan, Chúa Giêsu làm phép lạ nước hóa thành rượu tại Cana, Đức Giêsu rao giảng nước Trời và ơn thống hối, Chúa Giêsu biến hình trên núi Tabor và Chúa Giêsu lập phép Thánh Thể.
Chúng ta qua kinh Mân côi trong mọi ngày, đặc biệt là tháng Mân côi suy gẫm và sống với Mẹ Maria những mầu nhiệm cuộc đời Đấng Cứu Thế, mà Mẹ đã luôn suy gẫm trong lòng mình (x. Lc 2,19.51)
Nguồn: tonggiaophanhanoi