
I. LỜI CHÚA : Mt 16:21-27.
Từ lúc đó, Đức Giê-su Ki-tô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại.
Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!”
Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”
Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.
Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.
Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?
Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm.”
II. SUY NIỆM

Có những lúc chúng ta tìm đến Chúa vì mong Người ban cho sức khỏe, bình an, công việc thuận lợi hoặc giúp mình vượt qua khó khăn. Những ước mong ấy không sai, bởi Chúa luôn yêu thương và lắng nghe lời cầu xin của con người. Nhưng nếu chỉ theo Chúa khi được như ý, đức tin của chúng ta sẽ dễ lung lay khi gặp thử thách.
Chúa Giêsu không hứa rằng người theo Chúa sẽ không còn đau khổ. Người mời gọi chúng ta từ bỏ chính mình và vác thập giá mà theo. Từ bỏ mình là dám đặt ý Chúa cao hơn ý riêng; là vẫn trung thành khi lời cầu nguyện chưa được đáp lại; là không rời xa Chúa chỉ vì cuộc sống không diễn ra như mình mong muốn.
Có khi thập giá của chúng ta là bệnh tật, những lo toan trong gia đình, sự hiểu lầm hoặc một nỗi buồn âm thầm không biết chia sẻ cùng ai. Vác thập giá không có nghĩa là cam chịu trong tuyệt vọng, nhưng là đón nhận thực tế với lòng tín thác và bước đi cùng Chúa. Khi có Chúa đồng hành, thập giá vẫn nặng nhưng lòng ta không còn cô độc.
Thánh Mônica là một gương sáng về sự từ bỏ và kiên trì trong đau khổ. Trước người chồng nóng tính và người con Augustinô lạc xa Chúa, ngài không tuyệt vọng, nhưng âm thầm hy sinh, nhẫn nhịn và cầu nguyện suốt nhiều năm. Nhờ lòng tin bền bỉ ấy, chồng ngài đã trở lại và Augustinô sau này trở thành một vị thánh lớn của Giáo Hội.
Điều làm cho người Công giáo hãnh diện không phải chỉ vì chúng ta đọc được nhiều kinh hay tham dự nhiều việc đạo đức, nhưng vì cuộc đời chúng ta dần mang lấy những nét đẹp của Chúa Giêsu: biết yêu thương, tha thứ, khiêm nhường và phục vụ. Đức tin thật sự phải giúp ta sống tốt hơn mỗi ngày, biết bình an trước nghịch cảnh và biết đem bình an đến cho người khác.
Theo Chúa là để được Người biến đổi. Từ một người dễ nóng giận, ta học sống hiền hòa; từ một người chỉ nghĩ đến mình, ta biết quan tâm đến người khác; từ một tâm hồn đầy lo sợ, ta học phó thác vào tình yêu của Chúa. Mỗi thay đổi nhỏ như thế chính là dấu chỉ cho thấy chúng ta đang thật sự bước theo Người.
III. CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu, nhiều lần con tìm đến Chúa chỉ vì mong được nhận lãnh những điều tốt đẹp. Khi gặp khó khăn hoặc khi lời cầu xin chưa được Chúa đáp lại, con dễ buồn lòng, nghi ngờ và muốn bỏ cuộc.
Xin thanh luyện đức tin của con, để con yêu mến Chúa không chỉ vì những ơn lành Chúa ban, nhưng vì chính Chúa là nguồn sống và là Đấng luôn yêu thương con.
Xin cho con biết từ bỏ ý riêng, lòng ích kỷ và những hơn thua nhỏ nhen. Xin giúp con can đảm đón nhận thập giá mỗi ngày với lòng tín thác, để qua mọi vui buồn của cuộc sống, con ngày càng trở nên giống Chúa hơn.
Hôm nay, con quyết tâm dành ít phút thinh lặng trước Chúa, không xin điều gì cho riêng mình, nhưng chỉ để cảm tạ, lắng nghe và xin Chúa biến đổi tâm hồn con. Amen.
BPV. Giới Trẻ Gia Đình Tận Hiến
Nguồn ảnh: Fb. Long Nguyễn