SUY NIỆM LỜI CHÚA – CHÚA NHẬT THỨ III PHỤC SINH NĂM A

I. LỜI CHÚA

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 24, 13–35)

Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng kia tên là Emmau, cách Giêrusalem khoảng mười một cây số. Họ vừa đi vừa trò chuyện với nhau về tất cả những gì đã xảy ra. Khi họ đang trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giêsu tiến đến gần và cùng đi với họ, nhưng mắt họ còn bị che phủ nên không nhận ra Người.

Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn bã. Một người tên là Clêôpát trả lời: “Chỉ có ông là người duy nhất ở Giêrusalem mà không biết những chuyện đã xảy ra trong những ngày vừa qua sao?” Người hỏi: “Chuyện gì vậy?” Họ thưa: “Chuyện Đức Giêsu Nadarét, một ngôn sứ đầy quyền năng trong hành động và lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để bị kết án tử hình và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ítraen. Nhưng nay đã là ngày thứ ba kể từ khi các sự việc ấy xảy ra. Hơn nữa, mấy người phụ nữ trong nhóm chúng tôi làm chúng tôi kinh ngạc: họ ra mộ từ sáng sớm, không thấy xác Người, nên trở về và kể rằng họ đã thấy thiên thần hiện ra và nói rằng Người vẫn sống. Mấy người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ và thấy sự việc đúng như lời các bà đã nói, còn chính Người thì họ không thấy.”

Bấy giờ Đức Giêsu nói với họ: “Ôi những kẻ chậm tin và lòng trí ngu muội, không tin vào tất cả những gì các ngôn sứ đã nói! Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho họ những gì liên quan đến Người trong toàn bộ Kinh Thánh.

Khi gần đến làng họ định tới, Người làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người vào ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. Họ nói với nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”

Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm Mười Một và những người khác đang tụ họp. Những người này nói: “Chúa đã trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simon.” Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và cách họ đã nhận ra Người khi Người bẻ bánh.

II. SUY NIỆM

Đời sống của mỗi chúng ta nhiều lúc cũng giống như hành trình về Emmau của hai môn đệ năm ấy: có mệt mỏi, có hoang mang, và có cả những bước chân nặng nề. Chúng ta bước đi giữa dòng đời, miệng thì bàn tán về Chúa, tai thì lắng nghe lời Chúa, nhưng đôi mắt tâm hồn lại bị che phủ bởi những lo toan cơm áo, những thất vọng về một dự tính không thành, hay những vướng mắc trong đời sống gia đình. Những lúc ấy, ta ngỡ Chúa như một người xa lạ, một lữ khách tình cờ lướt qua cuộc đời chúng ta.

Thế nhưng Chúa vẫn luôn đồng hành, luôn bên cạnh chúng ta. Ngài hiện diện nơi một người đồng nghiệp vui vẻ, một người bạn biết lắng nghe, một người thân quan tâm chia sẻ, hay qua một đoạn Kinh Thánh chạm đến tâm hồn ta. Ngài dạy cho ta biết mọi thử thách và đau khổ đều có ý nghĩa khi được đặt trong sự quan phòng và tình yêu của Thiên Chúa, sẽ là con đường dẫn tới sự phục sinh vinh quang.

Gặp được Chúa, hai môn đệ không còn sợ hãi, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem để chia sẻ niềm vui với anh em. Xin Chúa cũng ban cho chúng con sức mạnh ấy, để sau mỗi giờ cầu nguyện, chúng con biết đứng dậy từ những vực sâu của bản thân, chúng con nhận ra Chúa không ở đâu xa; Ngài hiện diện thật gần nơi những người chúng con gặp gỡ, nơi bữa cơm gia đình, và trong tấm bánh đời mình, để chúng con bẻ ra và chia sẻ với tha nhân.

III. LỜI NGUYỆN

 

Lạy Chúa Giêsu, chúng con xin tạ ơn Chúa đã đồng hành với chúng con trong giờ cầu nguyện này. Xin đừng để chúng tiếp tục bước đi với vẻ mặt buồn bã, nhưng hãy đốt cháy ngọn lửa tin yêu trong tâm hồn chúng con.

Xin cho chúng con sau khi được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa và tình yêu, biết can đảm lên đường để loan báo cho mọi người rằng: “Chúa đã sống lại thật rồi!”

Chớ gì sự hiện diện của Chúa biến đổi mọi nỗi buồn thành niềm hy vọng, và mọi bước chân mệt mỏi thành hành trình loan báo Tin Mừng. Amen.

BPV. Giới Trẻ Gia Đình Tận Hiến

Nguồn ảnh: Fb. Long Nguyễn