Bài suy niệm
Khi đã trải qua hơn nửa chặng đường của Mùa Chay, Giáo Hội đã bắt đầu nhìn thấy ánh sáng của niềm vui Phục Sinh. Ánh sáng ấy làm thay đổi cả màu sắc của phẩm phục phụng vụ: trong Chúa nhật này, màu áo có thể là màu hồng thay vì màu tím.
Những bản văn Kinh Thánh được đề nghị để suy niệm là ánh sáng mời gọi chúng ta bước ra khỏi bóng tối của sự buồn bã và thất vọng:
Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ !
Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào !
Đức Ki-tô sẽ chiếu sáng ngươi !
(Ep 5,14)
“Một người mù từ thuở mới sinh” (Ga 9,1) là hình ảnh Tin Mừng mà chúng ta có thể soi mình vào đó để kiểm tra xem ánh sáng nào đang hiện diện trong đôi mắt chúng ta, nghĩa là trong tận đáy lòng mình.
Khi đi ngang qua người đàn ông này, đang ngồi im lặng xin ăn, các môn đệ hỏi Thầy mình về hoàn cảnh đáng buồn của anh:
“Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta ?” (Ga 9,2)
Câu hỏi này thật đáng chú ý, vì nó cho thấy cách chúng ta nhìn và giải thích thực tại thường bị dẫn dắt bởi nguyên tắc nhân – quả. Đây là một cách đọc hợp lý trong nhiều trường hợp, nhưng lại không đủ để giúp ta hiểu ý nghĩa sâu xa của một số thực tại đau đớn, khó chấp nhận.
Đây chính là bóng tối mà đôi mắt chúng ta cần được giải thoát: cách nhìn thực tại chỉ dựa vào bề ngoài, chú ý nhiều đến “dáng vẻ” hay “tầm vóc” hơn là đến “tấm lòng” (x. 1Sm 16,7).
Ngay cả ngôn sứ Samuel, người quen lắng nghe lời Chúa, cũng nhận ra rằng mình cần nhìn kỹ hơn để hiểu và công bố những chọn lựa của Thiên Chúa. Trước bảy người con của ông Gie-sê, Samuel liên tục phải chuyển từ điều ông tưởng là chắc chắn sang điều Thiên Chúa nhìn thấy vượt qua bề ngoài, cho đến khi tuyên bố:
“Đức Chúa không chọn những người này.” (1 Sm 16, 10)
Chúa Giêsu trả lời các môn đệ bằng một lời khiến họ phải thay đổi hướng nhìn, chuyển từ câu hỏi “ai” sang “tại sao”:
“Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. (Ga 9,3)
Đây luôn là sự hoán cải khó khăn nhất: từ bỏ việc tìm kiếm người có lỗi, và bắt đầu tìm một niềm hy vọng ẩn giấu ngay cả trong những góc tối nhất của mọi hoàn cảnh, với niềm tin rằng các công trình của Thiên Chúa vẫn có thể được thực hiện.
Thật vậy, có một điều mà chỉ mình Chúa có thể làm với nhân loại đầy vết thương và chưa hoàn thiện của chúng ta:
“Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, 7 rồi bảo anh ta : “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là : người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.” (Ga 9,6–7)
Qua lời của Người và hơi thở của Thánh Thần, Chúa Giêsu có thể biến đổi cả những chi tiết nhỏ nhất trong cuộc đời chúng ta thành cơ hội để loan báo Nước Trời.
Đó là lời giải thích sâu xa và thuyết phục nhất cho việc nhiều điều khó hiểu vẫn xảy ra trong cuộc sống: để khi gặp ân sủng của Đức Kitô, chúng trở thành chứng tá mạnh mẽ cho tình yêu của Thiên Chúa.
Những vùng tối và những nỗi buồn trong đời chúng ta không bao giờ được cứu chuộc hoàn toàn, cho đến khi chúng ta chấp nhận “rửa mình trong hồ của Đấng được sai đến.”
Người mù đón nhận lời mời gọi kỳ lạ ấy, bước xuống nước hồ Si-lô-ác và khám phá điều mà trước đây anh không thể biết: anh không phải là kẻ bị loại bỏ, nhưng là người được sai đi.
Trong những đau khổ, những bí ẩn và cô đơn của chúng ta luôn có một điều ẩn giấu, chỉ được tỏ lộ khi chúng ta lắng nghe lời Thiên Chúa và đón nhận sứ mạng Người trao phó.
Người mù từ khi sinh ra đã trải nghiệm một sự biến đổi kỳ diệu, khiến anh nhanh chóng trở nên giống Đức Kitô: bị chống đối và bị trục xuất vì sự thật mà cuộc đời anh công bố:
“Người tên là Giêsu” (Ga 9,11) là người bởi Thiên Chúa mà đến (Ga 9, 33)
“Chúng tôi cũng đui mù hay sao ?” (Ga 9,40) – chúng ta vẫn mù cho đến khi tin rằng, dù là chính con người mình như hiện tại, chúng ta vẫn có thể trở thành:
“ánh sáng” trong Chúa,
làm chứng cho Tin Mừng một cách tự nhiên,
bằng cách sống như những người con.
(x. Ep 5,8)
Nguồn: Vaticannews
